Tốc độ của Thần Phong Chu cực nhanh, lại lấy tu vi Trúc Cơ Hậu kỳ của Hàn Lập điều khiển lại càng thêm nhanh. Cơ hồ mang theo tiếng "xuy xuy" phá không bay đi, Thần Phong Chu nhanh chóng tiến đến phía trước ngọn đảo vô danh.
Ngay khi Hàn Lập thấy được kiều thạch cách đó không xa, trong lòng mới thở nhẹ một hơi, cánh tay muốn lau mồ hôi lạnh trên trán và quay đầu lại nhìn.
Một cảm giác đáng sợ phát ra từ xương tủy bổng nhiên từ sau lưng truyền đến.
Dưới sự kinh hãi, Hàn Lập cũng không tiếp tục suy tư liền dậm chân lên Thần Phong Chu.
Nhất thời cả người và pháp khí đột nhiên bay sang một bên, liền xuất hiện bên ngoài cách chổ cũ hơn mười trượng.
Ngay lúc đó, một đạo cầu vồng màu vàng đậm xuyên thẳng qua nơi Hàn Lập vừa đứng. Sau khi tiến được khoảng hai ba muoi trượng, hoàng quang liền thu liễm hiện ra thân hình một người.
Hàn Lập cả người toát ra mộ hôi lạnh, nhìn người này cười khổ không thôi.
Người trước mắt đầu tóc rồi bù, đúng là Cổ trưởng lão của Lục Liên Điện.
Bây giờ chân hắn đạp một pháp bảo hình tròn mày vàng đất, cũng không hề lên tiếng nhìn Hàn Lập, ánh mắt lạnh như băng. Phảng phất trong mắt hắn thì Hàn Lập cũng không khác người chết.
Mà ở phía sau sát thần khoảng mười trượng chính là nơi Hàn Lập bày ra đại trận, điều này khiến cho lòng hắn không khỏi chùng xuống.
Chẳng qua Hàn Lập cũng rõ ràng vô cùng, hiện tại hỏi bất kỳ điều gì hoặc là cầu xin tha thứ đều là vô dụng cả thôi.
Cùng với một vị tiền bối Kết Đan Kỳ này, đại trận có hay không có cơ hội thể hiện uy lực vây khốn đây.
Nghĩ như vậy, trong lòng Hàn Lập cũng yên tĩnh lại.
Dưới lệnh của hắn, thân hình Khúc Hồn nhoáng lên, liền đứng trước thân của Hàn Lập, đồng thời trên người cũng nhè nhẹ tuôn ra huyết quang. Lờ mờ bên trong đó là mùi vị máu tươi bao lấy hai người.
Mà hai tay của Hàn Lập chợt lóe, liền xuất hiện hai kiện pháp khí trong tay.
Cổ trưởng lão thấy Hàn Lập cùng với Khúc Hồn có ý tứ muốn phản kháng, trong mắt hàn quang chợt lóe, pháp bảo hình tròn dưới chân lập tức bành trướng, hoàng quang đại thịnh. Giống như là khôi giáp, đem hắn bao phủ bên trong hoàng quang.
Sau đó hai tay của Cổ trưởng lão đột nhiên xuất ra, nhanh chóng biến thành Nguyệt Nha quang nhận vô thanh vô tức hướng đến Hàn Lập cùng Khúc Hồn cuồng dũng bay đến.
Hàn Lập dưới sự kinh hãi lại thở dài nhẹ một hơi nhẹ nhõm.
Pháp bảo của người này cũng không có tốc độ giống với Lôi Vân Hạc, liền cấp cho hắn một cơ hội bảo trì mạng sống.