"Bắt đầu làm phép!" Phùng Tam Nương hét lớn một tiếng, vũ động đại kỳ màu lam trong tay từng vòng sóng gợn màu lam từ phía trên lan ra.
Mấy người kia nghe vậy, đồng dạng im lặng đều múa may trận kỳ trong phút chốc quang hoa màu lam xuất hiện trong trận,sau đó lóe ra vài cái, mọi người liền biến mất vô ảnh vô tung hoàn toàn không thấy tung tích.
Từ xa nhìn lại chỉ thấy mặt biển trống không.
Một lát sau, hai đạo cầu vồng bay đến tốc độ không chậm lại mà tiếp tục chạy chối chết.
Phía sau một đạo bạch vụ rượt sát theo sau không hề nghi ngại.
Nhưng lúc bạch vụ vào trong phạm vi trận pháp, bốn phía quang hoa màu lam mênh mông đại khởi, hào quang thật lớn từ đâu xuất hiện đem vây đám sương mù này lại trong trận.
Lúc này bọn Phùng Tam Nương, Khúc Hồn từ bốn phía hiện ra.
Bọn họ nhấc cao trận kỳ màu lam trong tay đồng thời chỉ hướng màn hào quang, bắn ra sáu đạo cột sáng màu lam, làm quang hoa màu lam càng thêm chói mắt.
Hai đạo cầu vồng màu hoàng kim phía trước chứng kiến cảnh này đều quay đầu trở lại bay lên phía trên màn hào quang.
Sau khi quang hoa thu vào liền hiện ra Miêu trưởng lão và một vị đại hán thân báo tóc rối bời.
"Tốt, làm tốt lắm! Phía dưới nhất định phải giữ chắc con thú này không cho phản kháng, để hai người bọn ta dùng dị bảo bắt hắn!" Miêu trưởng lão sắc mặt vui mừng nói.
Sau đó liếc nhìn Cổ trưởng lão, đồng thời sờ vào trong áo, lấy ra một vật. Đây là một đôi giáo làm bằng đồng xanh cũ kĩ còn có vài vết rỉ loang lổ bên trên, bề mặt ảm đạm vô quang, hình dáng xấu xí.
Hai vị Kết Đan kỳ trưởng lão của Lục Liên Điện sắc mặt cũng nghiêm túc, trong miệng niệm chú, trương thương trên tay bỗng rời tay từ từ bay lên, phát ra ánh sáng màu vàng, càng lúc càng đậm.
Còn Anh Lý Thú bị nhốt tại trong màn hào quang tựa hồ cũng hiểu được tình cảnh của chính mình, sau một tiếng thét thê lương, màn bạch vụ trăm trượng hơn đột nhiên co rút lại, chớp mắt chỉ có hơn mười trượng, hình thành một màn nhũ bao phủ bên ngoài.
Đồng thời bên trong sương mù nổ ra một tiếng sấm nghe như cả vạn con ngựa đồng thời chạy. Âm thanh vang vọng làm cho vài vị tu sĩ bày trận đinh tai nhiếc óc, mọi người không khỏi lấy làm hoảng sợ.
Đột nhiên có tiếng trẻ con khóc vang lên.
Tiếp theo vô số nắm tay lam sắc biến thành một luồng ánh sáng lớn từ trong sương mù, khí thế hung hãn đánh thẳng về màn hào quang màu lam, thanh thế sắc bén, làm cho mọi người trong lòng không khỏi cảm thấy căng thẳng.