Hai nữ cùng với ba ngã nam tử theo sát các nàng không rời một bước vừa tiến vào vùng phụ cận của cửa hàng, Hàn Lập cũng đã đi ra khỏi căn phòng kia.
Nhìn hai nàng tiến vào cửa hàng, trong mắt Hàn Lập hiện ra một chút đăm chiêu.
Quan sát trong chốc lát, Hàn Lập cùng Khúc Hồn liền đi đến một ngã tư đường khác.
Các cửa hàng của các phàm nhân ở hai bên ngã tư đường này cũng giống như nhau, cũng có một loạt các phòng ở không có sai biệt lớn lắm đều đặt ở hai bên đường. Bên ngoài của cửa hàng phân biệt thành "Ngô gia tạp hóa phô", "Trần ký pháp khí phô", "Ngũ hành luyện khí phô", "Hoắc dương nguyên liệu phô"… năm tên trong bát môn.
Hàn Lập cũng không hề tiến vào các cửa hàng này mà đi dọc theo ngã tư đường này, đi thẳng đến trung tâm Thiên Đô Nhai.
Bởi vì theo kinh nghiệm trước kia của hắn thì những cửa hàng có thực lực tốt nhất đương nhiên sẽ chọn những địa phương thuận lợi để hoạt động. "Vân Mộng Các" ở phía dưới kia, mà Hàn Lập cũng đang tiến đến gần, cũng đã nhìn thấy tòa lâu các này có chút kỳ dị.
Nghĩ như vậy, Hàn Lập không khỏi gia tăng cước bộ đi đến.
Mà vào lúc này, ở trên ngã tư đường cũng có một số người tu tiên bình thường thỉnh thoảng lại đi vào đi ra quanh các cửa hàng. Trên phố cũng không hề ít bóng dáng của các người tu tiên.
Sau khi đi đến mấy trăm trượng, Hàn Lập biết rằng mình đã tìm thấy đúng địa phương.
Bởi vì trước mắt hắn bỗng nhiên sáng ngời, xuất hiện một vài quảng trường nhỏ
Quảng trường này đều được phủ kín bằng những tấm ngọc bích bạch khiết đều nhau. Mà ở giữa khoảng sân lại không hề có một vật nào, lơ lững giữa không trung chính là Vân Mộng Các, xa xa có thể nhìn thấy đại môn được đóng chặt, không có một chút ý tứ nào là muốn tiếp khách.
Mà ở bốn phía xung quanh quảng trường này là là sáu ngôi lâu các nhỏ. Mấy tòa lâu các này đều cách nhau một khoảng cách nhất định, mơ hồ trong đó là thế giằng co lẫn nhau. Ngoài sáu tòa lâu các này ra thì cũng không có bất kì cửa hàng nào bên trong quảng trường.
Nhìn thấy như vậy, Hàn Lập cẩn trọng quan sát tòa lâu các trên không trong chốc lát, liền hướng ánh mắt đến sáu tòa lâu các kia.
"Sơn hải các, Bạch Thủy Lâu, Ngọc Hoàn Cư…" Hàn Lập thì thào nhớ kỹ những tên của lâu các này, đồng thời cũng không ngừng đánh giá tình huống các tu sĩ ra vào lâu các đó, muốn chọn một tòa lâu các có nhiều người đi vào nhất.
Nhưng một lúc sau, Hàn Lập nhíu nhíu mày, không khỏi thầm nhủ vài câu.
Hóa ra, trong sáu tòa lâu các này thì số người ra vào cơ hồ cũng không có sai biệt lắm. Bởi vì bất kỳ ai cũng đi qua một vòng của sáu lâu các này rồi mới hưng phấn rời đi.