Trên đảo cũng chỉ có duy nhất một trấn nhỏ, khá gần với cảng khẩu, mà ở phía tây đảo cách đây hơn hai mươi dặm có một tiểu sơn mạch (dãy núi nhỏ), trên cũng có hai ngọn núi không lớn lắm, một ngọn cao ước chừng hai ba trăm trượng, ngọn còn lại hình dạng cũng chỉ có hơn trăm trượng mà thôi.
Hàn Lập tại trên không trung đã nhìn thấy ngọn núi phía xa, nhưng cũng cố nén tia hưng phấn trong lòng, trước tiên đi tới thôn trấn đã.
Hàn Lập cùng Khúc Hồn đã đến, dẫn đến không ít xao động, lập tức có một vị lão giả tự xưng là trưởng trấn, vội vàng đến gặp.
Sau đó Hàn Lập đem kim sắc ngọc giản giao cho lão giả kia kiểm tra một lượt. Vị trưởng trấn này lập tức hiểu được, khách khí nói: "Người toàn trấn hết thảy nguyện ý nghe theo tiên sư đại nhân điều khiển".
Hàn Lập đương nhiên là không có sự tình gì cần tới một ít phàm nhân hỗ trợ, mà là đại khái hỏi một chút tình huống trên đảo cùng với trên trấn xem xem liệu một người phải chi phân ngạch linh thạch tiêu hao cho phòng hộ trận nhiều ít bao nhiêu, đây mới là vấn đề hắn quan tâm nhất.
Nhưng nghe được là số lượng giao nộp cơ hồ có thể bất kỳ, Hàn Lập trong lòng có chút buồn bực.
Cái này không phải là nói mọi tiêu hao linh thạch đều phải do hắn xuất ra chứ?
Lời của trung niên tu sĩ nói cai gì mà hướng cư dân thu điểm linh thạch rồi đem bù lại một bộ phận tổn thất, xem ra thuần túy là nói để nghe mà thôi, có hay không căn bản không khác nhau là mấy.
Hàn Lập thầm chửi rủa trung niên tu sĩ một chút, liền an ủi lão giả vào câu.
Tiếp theo là vấn đề số lượng linh thạch tiêu hao cho trận pháp, lão giả liền nói cho hắn biết, lúc này hắn đành cấp cho lão giả linh thạch đủ dùng cho một năm.
Hắn nói cho lão giả, về sau hàng năm có thể tới động phủ của hắn lĩnh linh thạch cần thiết cho mỗi năm.
Hàn Lập cũng không để ý tới việc lão giả đang xưng tạ, liền cùng Khúc Hồn bay tới phía tây đảo.
Vừa tiến vào sơn mạch mà cư dân trên đảo gọi là Tiểu Hoàn Sơn, hắn liền cảm thấy linh khí nhàn nhạt đập vào mặt, cũng làm cho hắn thêm chút vui vẻ.
Một lát sau, hắn liền đứng trên Thần Phong Chu, bay một vòng quanh hai ngọn núi.
Hiển nhiên, nồng độ linh khí của ngọn núi cao nhất càng thêm sung túc hơn một chút, nhưng ở ngọn núi thấp thì thô tráng hơn, tựa hồ làm động phủ càng thích hợp, hơn nữa phía trên đã có một cái động phủ cũ của tu sĩ trước lưu lại, đầy đủ không tổn hao gì, cơ hồ có thể đến trực tiếp sử dụng.
Hàn Lập đứng trên Thần Phong Chu trầm tư một lát, trong mắt tinh quang chợt lóe, chủ ý đã có trong đầu.