"Hàn đạo hữu, mười tên tu sĩ mà ngươi khiêu chiến, thật ra cũng đều là do những đại hộ thuê những mấy đả thủ nhàn rỗi tới bổn đảo lập thành hộ vệ đội. Tuy bọn họ mỗi người tu vi không cao, nhưng bởi vì thường xuyên xuất hải bác sát yêu thú ( ra biển giết yêu thú), còn thường cùng với tu sĩ trên đảo luận bàn tranh đấu, cho nên luận về kinh nghiệm chiến đấu cùng thủ đoạn của họ so với các tu sĩ bình thường hơn nhiều lắm. Đừng nói là tu vi bằng đối phương, chính là bình thường những tu sĩ có tu vi cao hơn hai ba tầng so với bọn họ, thua trên tay bọn họ cũng không tính là sự tình gì kỳ quái!" Văn Tường thần sắc dương dương nói.
"Không có gì, Hàn mỗ chỉ là may mắn mà thôi!" Hàn Lập cười cười khách khí nói.
Luận về kinh nghiệm tranh đấu phong phú, hắn cũng không phải là ít!
"Đúng rồi, đạo hữu đã tới đây, phải chăng muốn đi Đăng Tiên Các làm thủ tục?" Văn Tường nhìn nhìn phương hướng Thanh sơn, quay đầu lại mỉm cười hỏi.
"Văn đạo hữu đoán đúng rồi. Tại hạ đích xác có việc xuống đảo này làm chút thủ tục, thực thuận tiện lựa chọn lấy một chỗ để tu luyện".
Việc này tính ra cũng không có gì phải giấu diếm, Hàn Lập liền thản nhiên nói.
"Ha ha! Đăng Tiên Các tại hạ cũng có qua mấy lần, không bằng để tại hạ đưa đạo hữu đi, dù sao cũng thuận đường! Nếu không Thanh Vân Sơn lớn thế này, thật sự khó tìm kiếm" Văn Tường nghe xong lời Hàn Lập, thành thật đề nghị.
Thấy đối phương chủ động nhiệt tình như thế, Hàn Lập cân nhắc một chút liền mở miệng đa tạ.
Vì thế, hai người sóng vai bay về hướng đại sơn phía trước.
"Thanh Vân Sơn tại bổn đảo, trừ Thiên Trụ Phong, Thiên Tiêu Phong, Thiên Môn Phong tam đại cự phong, ngoài ra còn có ba trăm sáu mươi bảy ngọn tiểu sơn, các loại động quật cùng sơn cốc lớn nhỏ không thể kể hết, có thể nói nơi đây có rất nhiều địa phương có thế tu luyện" Vừa phi hành về phía trước, Văn Tường vừa thao thao bất tuyệt giới thiệu núi non trước mắt cho Hàn Lập.
"Đương nhiên, tuy đại bộ phận Thanh Vân Sơn nằm trên một linh mạch không nhỏ nhưng mật độ linh khí nồng đậm khẳng định là không giống các nơi khác, bình thường mà nói ngọn núi càng cao thì linh khí lại càng sung túc thêm một chút, vì thế ba mươi sáu ngọn núi cao nhất có linh khí sung túc nhất liền trở thành đối tượng khiêu chiến của bổn đảo diễn ra mười năm một lần. Phàm là người trên ba mươi sáu ngọn núi này tu vi đều rất cao, có thể tùy ý khiêu chiến bon họ, nếu thắng liền có thể trở thành chủ nhân ngọn núi này. Các ngọn núi khác có linh khí kém hơn, bình thường chỉ cần có tu sĩ tiến vào Trúc Cơ Kỳ là có thể chọn một trong số những ngọn núi đó làm nơi tu luyện, cho nên tu tiên giả Luyện khí kỳ chỉ có thể thành thành thật thật mà tìm một ít sơn cốc hay động quật mà làm nơi tu luyện".