Hàn Lập dò xét mấy vệ binh này một chút, tuy trên người không có linh lực dao động nhưng nhìn vào thân thể khỏe mạnh của mỗi người, xem ra đều phải luyện qua một ít công phu thô thiển.
Chẳng qua làm cho hắn tò mò nhất chính là cái vòng đồng kia. Mấy vệ binh trên thân thể không có linh lực, thế nhưng lại có thể nhờ vào thứ này phân biệt được ai là người tu tiên, thật đúng là một thứ kỳ diệu.
Hàn Lập không khỏi dò xét vòng đồng đó vài lần.
Hết thảy điều này đều bị Vương Trường Thanh bên cạnh thu vào trong mắt, liền cười giải thích cho Hàn Lập:
"Kìa là Linh bàn, có thể giúp cho phàm nhân chúng ta nhận biết được thân phận của các tiên sư!"
"Linh bàn?" Hàn Lập nghe xong xưng hồ này có chút ngẩn ra, nhưng lập tức nhớ tới đích xác có một đoạn trên vòng đồng được khảm một ngọc bàn lớn bằng bàn tay, liền nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì.
Tiếp theo, Hàn Lập lạnh nhạt ngồi trên thú xa quan sát xung quanh. Thú xa đi dọc theo một ngã tư đường của bạch thạch thành, đi về phía trung tâm.
Trên đường, người đi lại rất nhiều, hơn nữa đi đi lại lại không ngừng, lại có cả những người chạy vội, xu thế rất náo nhiệt.
Những người này quần áo đa số đều là màu trắng, những người quần áo khác cũng đều mang quần áo giản dị như màu vàng nhạt, xanh nhạt. không có ai ăn mặc màu mè, hoa lệ cả.
Hơn nữa những người này rõ ràng có phân ra thân phận cao thấp. Thường thường một, hai người ăn mặc cao quý đi phía trước, phía sau lại là ba, bốn người quần áo có chút rách rưới đi sát theo, hiển nhiên là thân phận hạ nhân.
Cuối cùng bởi vì người và thú xa quá nhiều, xe của bọn Hàn Lập cũng không thể không giảm tốc độ mới có thể tiếp tục đi tới.Vất vả một hồi, thú xa rốt cuộc cũng đến một quảng trường thật lớn nằm giữa trung tâm tòa thành.
Quảng trường này chiếm hơn mười mẫu, tấp nập người qua lại, Hàn Lập liếc mắt nhìn thấy nơi nơi đều là đầu người chen chúc.
Mà dòng người từ bốn phương tám hướng còn tiếp tục đổ về không ngừng.
Dọc theo bốn phía quảng trường có nhiều cửa hiệu, trong mỗi cửa hiệu đều tràn ngập người. Tại trung tâm có một ít gian hàng tạm thời, bộ dáng cũng kín hết chỗ. Mà những chỗ còn lại cũng có rất nhiều người, đang nhiệt tình nói chuyện, có vẻ vô cùng nhộn nhịp, náo nhiệt.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng hắn thoáng có chút sững sờ vì thấy đông người như thế. Tối thiểu quảng trường này đang chứa hơn mấy vạn người.