Chẳng qua Hàn Lập cũng đồng thời lưu ý số lượng phàm nhân, loáng thoáng cảm ứng được hơi thở của nhiều tu tiên giả tại cảng khẩu, xem ra những người này là tu tiên giả chuyên môn phụ trách trật tự cảng khẩu.
Hàn Lập vừa suy nghĩ vừa mang theo Khúc Hồn, đi theo hai người Cố đông chủ tới trong một thạch ốc bên cạnh cảng khẩu.
Trong phòng bố trí phi thường đơn giản, trừ một cái bàn gỗ và một chiếc ghế dựa ra, chỉ có một lão giả sắc mặt khô gầy, vàng vọt đang ngồi ở nơi đây nhắm mắt dưỡng thần.
Sau khi nghe thấy thanh âm bọn Hàn Lập vào, vị tiên sư này mới giương đôi mắt ra.
Nhất thời một luồng hàn quang từ trong mắt bắn ra. Hàn Lập thấy vậy trong lòng rùng mình, người này là một gã Trúc cơ kì tu sĩ, hơn nữa bộ dáng tựa hồ pháp lực không hề dưới mình lúc trước.
Vị lão giả mặt vàng này sau khi trực tiếp bỏ qua Cố đông chủ và Vương Trường Thanh mà đem ánh mắt đảo qua trên người Hàn Lập và Khúc Hồn, phát hiện tu vi của Hàn Lập chỉ là vài tầng Luyện khí kì, liền khôi phục lại biểu tình dương dương, nhưng Hàn Lập lại chú ý tới việc người này tựa hồ rất hay liếc mắt xem xét Khúc Hồn.
"Mấy người các ngươi có việc gì? Nhanh nói ra đi, không cần quấy rầy ta nghỉ ngơi" Vị này hữu khí vô lực nói, trên mặt toát ra vẻ không kiên nhẫn.
Hàn Lập bởi vì có khả năng nhớ rất tốt, đã theo Vương Trường Thanh học qua ngôn ngữ bản địa một thời gian, tuy vẫn không thể nói được nhưng miễn cưỡng cũng có thể nghe hiểu được ý tứ người khác.
Chẳng qua, bởi vì hắn không hề có chút kinh nghiệm giao tiếp nào với tu sĩ nơi đây nên cũng không mở miệng nói lung tung cái gì, chỉ mỉm cười nhìn hai người Cố đông chủ cùng vị tu sĩ kia giao thiệp.
Chỉ thấy Cố đông chủ cung kính kêu một tiếng "Dương tiên sư", tiếp theo tiến lên trước mặt tu sĩ mặt vàng kia, thấp giọng nói vài câu gì đó, sau đó quay đầu lại chỉ vào Hàn Lập, tựa hồ giải thích lai lịch của hắn, tiếp theo lại đặt vào tay vị này vài khối linh thạch.
Sờ sờ linh thạch trên tay, thần sắc vị "Dương tiên sư" này dịu đi rất nhiều. Tiếp theo sờ trên người một cái, lấy ra một khối ngọc bài màu xanh biếc, hất hàm hỏi Hàn Lập: "Ngươi tên gì?"
"Hàn Lập!" Hàn Lập thật lưu loát nói ra tên của mình, còn đối phương giải thích thành cái văn tự gì, hắn không quan tâm.
Trên tay Dương tiên sư lục quang chợt lóe, hoàn toàn bao bọc ngọc bài lại trong đó. Một lát sau, hào quang tan hết, từ trên ngọc bài xuất ra hai phù hào (dấu hiệu, hoa văn) cổ quái mà Hàn Lập không nhận ra được.