Hàn Lập nhìn những cự ngư (cá lớn) dài tới mấy trượng, sau đó bay lên không trung phía trên hải thuyền, quay hai vòng nhìn xuống thuyền.
Hiển nhiên những người trên thuyền cũng đã phát hiện ra Hàn Lập, chỉ nghe thấy vài tiếng phát ra, trên khoang thuyền lập tức xuất hiện một đám người, cũng khoảng hai ba trăm người, nhất thời đứng đầy trên thuyền.
Nhóm người này nhìn thấy Hàn Lập trên không trung thì trên mặt hiện lên vẻ kính sợ, đều hướng Hàn Lập cúi người thi triển một lễ
Trong khi Hàn Lập đang có chút ngạc nhiên thì một vị trung niên nhân ăn mặc xa hoa nhất trong đám người này tiến lên vài bước, mang vẻ mặt khẩn trương nói cái gì đó, sau đó liền cúi người xuống, tựa hồ như là chờ Hàn Lập phân phó.
Hàn Lập sờ sờ cái mũi, cười khổ vài tiếng. Bởi vì ngôn ngữ của đối phương này một câu hắn cũng không hiểu. Ngôn ngữ bất đồng thì trao đổi như thế nào đây? Điều này làm cho hắn đau đầu.
Bởi vì Hàn Lập cũng không hề lập tức mở miệng khiến cho thần sắc tên trung niên kia kinh hoảng, lại dồn dập nói hai ba câu gì đấy. Tuy nghe không hiểu nhưng Hàn Lập cũng đã hiểu rằng đối phương muốn hắn nhận lấy cái gì.
Hàn Lập nhíu nhíu mày, sau khi nghĩ kỹ, bổng nhiên dùng ngôn ngũ phổ thông của Thiên Nam nói: "Trong các người ai có thể hiểu những lời ta nói, nếu như là có liền đi ra giải thích một chút".
Hàn Lập vừa nói những lời này vừa đem ánh mắt hướng đến những người bên dưới quan sát qua.
Trung niên nhân kia vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên là không hiểu Hàn Lập nói gì, mặt khác những người khác cũng mang một bộ dáng mờ mịt, cũng không khắc hắn bao nhiêu.
Dưới sự bất đắc dĩ, Hàn Lập thay đổi một vài loai cổ ngữ mà hắn biết được, phân biệt nói qua một lần.
Mấy cái cổ ngữ này, là do Hàn Lập lúc trước học các chú ngữ nên thuận miệng mà học được thôi.
Khi hắn nói đến một loại trong đó thì có một lão giả trong đám người đó rốt cuộc cũng đã động một chút.
Thấy như vậy, Hàn Lập nhất thời mừng rỡ, hướng đến lão giả mà chỉ "Lão tiên sinh, có phải là hiểu được những lời ta nói?"
Hàn Lập dùng cổ ngữ kia chậm rãi nói, dù sao thì cũng không thường xuyên sử dụng loại ngôn ngữ này nên cũng không thể thông suốt được.
Lão giả nghe Hàn Lập nói như thế liền do dự một chút rồi đi đến bên người trung niên nhân, dùng cổ ngữ đó cung kính trả lời: "Lão hủ là Vương Trường Thanh, hồi trẻ cũng đã từng học qua ngôn ngữ này của tiên gia, chẳng biết tiên gia có điều gì phân phó?"
Hàn Lập nghe lão giả nói thật sự hiểu được cố ngử, trên mặt không khỏi hiện lên vài tia vui vẻ, bổng nhiên thân hình chợt lóe liền xuất hiện trước người lão giả cùng với trung niên nhân kia, làm lão giả cùng trung niên nhân giật mình hoảng sợ.
"Ngươi nói vậy cũng xem như là được đi, ta cũng không có thông hiểu ngôn ngữ của địa phương, ngươi có thể nói lại cho bọn họ là ta chỉ muốn hỏi thăm một chút sự tình mà thôi, không cần phải kinh hoảng như vậy!" Hàn Lập ôn hòa nói.