Đầu thật nặng! Đây là cảm giác đầu tiên của Hàn Lập sau khi tỉnh lại.
Khi hắn cùng Khúc Hồn bắt đầu truyền tống từ trong hoàng quang, hắn chỉ cảm thấy áp lực thật lớn từ bốn phía. Nhưng may mắn là Đại Na Di Lệnh trong tay hắn phát ra thanh quang nhàn nhạt, lập tức áp lực chung quanh hắn hoàn toàn biến mất. Nhưng ngay lúc này, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu điên cuồng rót vào trong lệnh bài.
Chẳng qua trong lòng Hàn Lập đã sớm có chuẩn bị, cũng không có kinh hoảng bao nhiêu. Những biến hóa này đều đã được nhắc đến trong những ngọc giản nói về "Đại Na Di Lệnh".
Trong chốc lát sau, pháp khí liền đình chỉ hấp thu linh lực, hơn nữa, hoàng quang cũng đã tiêu tán. Hắn cùng Khúc Hồn đã xuất hiện ở một địa phương mơ hồ.
Ánh sáng rất tồi, Hàn Lập căn bản không thể nhìn thấy rõ tình hình ở bốn phía. Nhưng xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, không có những người khác tồn tại nơi đây, điều này khiến cho trong lòng hắn nhất thời an tỉnh hơn nhiều, vừa muốn nhấc chân bước ra khỏi pháp trận.
Nhưng khi một chân hắn vừa mới bước ra ngoài liền cảm thấy một trận trời xoay đất chuyển, hai chân mềm nhũn ngồi trên đất, khó chịu thiếu chút nữa là nôn mửa tại chỗ.
Hàn Lập biết, đây không phải là là do khoảng cách truyền tống xa mà hắn có phản ứng như vậy hoàn toàn là do tu vi của hắn lúc này rất thấp.
Chẳng qua, hiện tại hắn cũng bất chấp việc này, mà vội vàng hướng đến Khúc Hồn hạ lệnh phá hư Truyền tống trận này đi.
Chỉ thấy Khúc Hồn mặt không thay đổi, rút ra ngân sắc cự kiếm, một kiếm phá hỏng Truyền tống trận đi.
Nhìn thấy như vậy, Hàn Lập mới chính thức yên lòng.
Hàn Lập liền ngồi dưới đất như vậy nghỉ ngơi trong chốc lát, rốt cuộc cũng thích ứng với cảnh sắc tối tăm trong này.
Lúc này, hắn mơ hồ cảm thấy nơi này phảng phất như là một căn phòng bỏ hoang, chẳng những cực kỳ tối đen mà còn có một mùi ẩm mốc nồng đậm.
Tùy ý lấy tay sờ phía dưới một cái, phía trên là một tầng bụi đất thật dày.
Chẳng qua, như vậy Hàn Lập lại càng cảm thấy an tâm hơn, tối thiểu là trước mắt không có điều gì nguy hiểm cả.
Sau nửa ngày, đợi cho cảm giác không thích ứng hoàn toàn biến mất, hắn dùng một tay chống đỡ thân hình đứng lên.
Sau đó, Hàn Lập từ trong túi trử vật lấy ra một khối Nguyệt quang thạch, mọi vật trong phòng đều có thể nhìn thấy rõ ràng hơn nhiều.
Quả nhiên hoàn toàn giống với suy nghĩ của hắn, nơi này chính là một gian thạch ốc không người. Hơn nữa, bốn phía đều trống không, không hề có một vật nào, chỉ có một phiến thạch môn (cửa đá) ở phía trước.