Không bao lâu sau, Hàn Lập cũng đã đi ra khỏi thụ động, ngự khí rời khỏi.
Chẳng qua, lần này trở về Hàn Lập cẩn thận hơn rất nhiều.
Cơ hồ trong mọi thời khắc hắn đều toàn lực phóng thần thức của chính mình ra, một khi có động tĩnh khác thường liền lập tức bỏ trốn.
Dù sao đi nữa thì với tu vi của hắn hôm nay, tùy tiện gặp phải bất kỳ người tu tiên nào cũng đều là cực kỳ nguy hiểm.
Vì thế, Hàn Lập cẩn thận đối với từng gốc cây, ngọn cỏ trên toàn bộ đường đi, cho nên phải mất gần gấp đôi thời gian mới có thể trở về động quật.
Khi hắn tiến vào "Điên đảo ngũ hành trận" thì mới có thể thở dài một hơi.
Mà Khúc Hồn vẫn thành thật ngồi ở bên Truyền tống trận không hề nhúc nhích, so với lúc hắn đi ra ngoài thì tư thế vẫn không hề thay đổi, điều này làm cho Hàn Lập không khỏi cười cười.
Hàn Lập biết, muốn khôi phục tu vi của mình thì không thể thành công liền trong ba bốn năm được, bởi vậy hắn cũng không vội dùng thuốc chữa trị.
Mà những ngày sau đó tiếp tục toàn tâm chữa trị cho Truyền tống trận.
Lấy tình huống của hắn ngày hôm nay, tại tu tiên giới đang rất hỗn loạn này nếu muốn đi xa khỏi Việt Quốc thì nguy hiểm rất lớn. Hắn cũng chỉ có thể hy vọng sau khi chữa trị Truyền tống trận liền có thể sử dụng.
Tuy tu vi của hắn đại giảm nhưng cũng không hề cản trở việc chữa trị Truyền tống trận này chút nào cả.
Trải qua liên tục sáu bảy ngày không hề ngừng nghĩ, hắn cũng đã có thể hoàn thành công tác chữa trị này.
Nhìn cổ Truyền tống trận hoàn chỉnh này. Một người bình tĩnh như Hàn Lập cũng không khỏi có chút kích động.
Mà bước tiếp theo hắn phải làm chính là bước quan trọng nhất, quyết định sự thành bại sau cùng.
Điều hắn sắp làm chính là kiểm tra xem Truyền tống trận ở bên kia có còn tồn tại hay không. Nếu có Truyền tống trận ở nơi kia, chỉ sợ là cũng bị tổn hại hay là đã không còn tồn tại nữa.
Nếu thật như vậy thì tòa cổ Truyền tống trận này tự nhiên không thể sử dụng được rồi, hắn cũng chỉ có thể không để tâm tới Truyền tống trận này nữa, đành nghĩ cách để có thể từ đường khác mà thoát khỏi nơi này.
Nghĩ như vậy, Hàn Lập liền đem vài khối linh thạch cấp thấp nhất nhất đặt quanh Truyền tống trận.
Khi khối linh thạch cuối cùng được đặt xong thì Hàn Lập vội vàng lùi về phía sau vài bước, không khỏi phải điều hòa hơi thở.
Chỉ thấy tòa truyền tống trận chẳng biết tạo từ năm tháng nào bổng nhiên vang lên vài tiếng "ông ông", tiếp theo hoàng quang lóe lên trên nhưng lập tức khôi phục tĩnh lặng lại ngay.
Trong lòng của Hàn Lập cũng theo đó mà trầm xuống.
Chẳng lẽ tòa Truyền tống trận ở nơi khác thật sự đã hỏng? Hết thảy những gì lúc trước hắn làm chẳng phải là đã uổng phí sao?
Thần tình Hàn Lập không khỏi thất vọng.
Nhưng hắn cũng không hề từ bỏ ý định, liền chắp hai tay, đi quanh bên Truyền tống trận quan sát, thỉnh thoảng lại hiện ra vẻ mặt trầm ngâm.