Nhìn nữ tử này tuy dịu dàng như vậy nhưng lại nói ra những lời đao kiếm khiến cho người khác rùng mình.
"Tiền bối có phải là đã thay đổi chủ ý?" Hàn Lập thở ra một hơi, nói ra một câu khiến cho nữ tử cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
"Xem ra ngươi cũng không phải là hoàn toàn vô dụng! Ít ra còn có một chút đầu óc" Nữ tử bất động thanh sắc nói.
"Nếu như tiền bối thực sự muốn giết ta như lời người nói thì Hàn mỗ bây giờ cũng đã không mở mắt rồi!" Hàn Lập cười nhạt, thần sắc bình thường nói.
"Ta gọi là Nam Cung Bình, không cần gọi cái gì tiền bối này nọ, trông ta già lắm sao?" Nữ tử vẫn không hề có một chút biểu tình nào nói.
Nghe xong lời này, Hàn Lập liền rùng mình, liền thầm nghĩ trong lòng: "Một khi đã là "Kết Đan Kỳ" rồi, tính theo tuổi của phàm nhân thì không phải là rất già sao?"
Một thân tu vi của Hàn Lập cũng bị lấy đi rồi, đối với nữ tử này chứa một bụng nộ hỏa, nhưng bây giờ tính mệnh mình lại nằm trong tay đối phương, cũng chỉ có thể ám chú đối phương vài câu mà thôi (lén nói xấu vài câu mà thôi).
"Tuy ngày hôm qua ngươi xem ta trở thành đường tỷ mới ra tay cứu ta, nhưng cuối cùng thì cũng là ân nhân của Nam Cung Bình ta, hơn nữa hôm qua trong lúc vô ý lại hút hết chân nguyên của ngươi mới có thể khiến cho thương thế không trở nên tệ hơn. Nhân tình này không phải là Nam cung Bình ta không trả" Nữ tử thản nhiên nói với Hàn Lập.
"Đương nhiên, một khi nàng là đường muội của Nam Cung Uyển, thì cứ xem như là không may mắn đi" Hàn Lập nhíu nhíu mày, bất đắc dĩ nói.
Sau đó hắn hoạt động một chút chân tay liền đứng dậy.
"Chát chát" hai tiếng, bóng trắng trước mắt Hàn Lập chợt lóe lên, một mùi hương thoáng qua đi,. Bị nữ tử này đánh hai cái lên mặt, người không tự chủ được quay một vòng, thiếu chút nữa đã ngã trên mặt đất.
"Ngươi…" Hàn Lập che hai bên má đang nóng bừng, kinh sợ nhìn Nam Cung Bình.
"Ngày hôm qua, không được ta cho phép ngươi dám dùng đôi tay bẩn chạm vào thân mình ta! Hơn nữa cả đêm còn dám…ngã lên người ta mà ngất xỉu. Hai cái này chỉ là trừng phạt đôi chút mà thôi!" Nam Cung Bình lạnh lùng nói, nhưng nói đến chính mình bị Hàn Lập áp trụ thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia đỏ ửng nhưng sau đó liền hiện lên một tầng sương lạnh.
Nghe xong những lời này Hàn Lập quả thật là hết chổ nói.
Cùng một vị Kết Đan kỳ nữ tu sĩ nói đạo lý quả thật là tự mình tìm lấy phiền toái, nói không chừng một khi tranh biện đối phương lại tiếp tục cấp cho mình thêm hai cái nữa đây! Hiện tại đối phương chính là đao thớt còn mình lại là thịt, muốn mình như nhế nào thành như thế ấy thôi!