"Nói như vậy thì hiện tại Việt quốc thật sự loạn lạc là rất có khả năng a!" Hàn Lập đột nhiên nói.
Câu này khó hiểu làm bốn người kia cảm giác cao thâm khó lường, bọn họ chỉ có thể cười bồi cho qua mà thôi.
"Các vị đạo hữu tiếp tục đàm đạo đi! Ta chuyển qua nơi khác." Hàn Lập đứng lên, hòa nhã nói.
"Tiền bối tự nhiên!"
"Tiền bối đi mạnh giỏi!"
Bốn người này vội vàng cung kính tiễn đưa Hàn Lập.
Hàn Lập tùy ý vẫy vẫy tay, rồi gọi Khúc Hồn nãy giờ vẫn thủy chung đứng ở ngoài, người liền đi đến thạch đình khác.
Sau hai canh giờ, Hàn Lập đã đứng ở một góc của ngọn núi, cúi đầu ngẫm nghĩ.
Hắn vừa rồi liên tiếp nghe được tình hình Tu tiên giới Việt quốc từ mấy nhóm tu sĩ. Kết quả là Việt quốc hiện tại chỉ có thể dùng một chữ "Loạn" để hình dung.
Dưới tình huống này hắn bây giờ có hai con đường lựa chọn.
Một là ngự khí phi hành, chạy khỏi Việt quốc và các nước lân cận, tìm một địa điểm thích hợp khác tiếp tục tu luyện.
Hai là phải chữa trị cái Truyền Tống trận cổ xưa kia, trực tiếp đánh cuộc vận khí xem có thể được đưa đến nơi nào. Dù sao loại Truyền Tống trận cổ xưa này không có khả năng vô duyên vô cớ xây dựng ở đây, khẳng định nối thông với một địa điểm cực kỳ xa xôi.
Vừa nhìn qua thì đương nhiên phải chọn phương pháp thứ nhất mới ổn hơn.
Nhưng Hàn Lập chỉ cần ngẫm nghĩ kỹ lưỡng một chút, liền thấy quyết định này đồng dạng cũng không có chỗ nào tốt để đi đến.
Bởi vì phương hướng Đông, Tây Việt quốc phân biệt là Thiên La quốc - ổ của Ma đạo và Phong Đô quốc của Chính đạo minh, cho nên chỉ có thể đi theo hướng Nam hoặc Bắc.
Theo hướng Bắc bỏ chạy mặc dù cũng có mười mấy tiểu quốc gia, nhưng rõ ràng tu tiên giới của bọn họ đều ngăn cản không được Ma đạo cùng Chính đạo minh tiến công. Thậm chí trong bọn họ còn có quốc gia sớm đã ỷ trượng vào hai thế lực lớn này, thành hai con rối bù nhìn, minh tranh ám đấu đã lâu.
Nếu không chỉ với biên giới giao nhau rất ít giữa Thiên La và Phong Đô, trước kia không thể hình thành đụng độ quy mô lớn.
Mấy cái quốc gia này tùy thời đều có thể trở thành chiến trường giữa hai phe, Hàn Lập tự nhiên không thể ở lại.
Nhưng nếu hắn mạo hiểm xông qua, tiếp tục đi lên thì nơi cực Bắc của khu Thiên Nam sẽ gặp được "Vô biên hải" được xưng tụng là "Thần tiên nan phi".
Biển này chẳng những vô cùng vẩn đục, cực kỳ rộng lớn, hơn nữa hiếm có loại cá nào sống trong đó. Vài loại có khả năng sinh tồn thì đều rất hung dữ, lợi hại không kém yêu thú lục địa cấp cao, ngay cả tu sĩ Kết Đan kỳ tiến vào cũng hết sức nguy hiểm.