Đỉnh núi phía Tây của Bạch Trì sơn so với trong tưởng tượng của Hàn Lập thì lớn hơn một chút.
Trên đó không những có một tòa cổ tự mà còn có hơn mười thạch đình to to nhỏ nhỏ, bên trong đã có người tu tiên tụm năm tụm ba nói chuyện.
Đương nhiên bên ngoài thạch đình và cổ tự cũng có lơ thơ lác đác vài tu sĩ đi tới đi lui.
Xem ra lần tụ hội ở Bạch Trì sơn này đã có người nóng ruột đến sớm.
Hàn Lập đứng ở trên bầu trời nhìn một lát, mới xoay một vòng, hạ xuống một góc hẻo lánh trên ngọn núi.
Sau đó hắn mang theo Khúc Hồn tùy tiện hướng mấy thạch đình gần đó đi đến.
Với thần thức cường đại của hắn, không tồn nhiều thời gian đã đem nội dung nói chuyện của mấy tu sĩ trong đình nghe rõ rõ ràng ràng.
Trong số đó có một tòa gồm bốn tu tiên giả đang to miệng nói chuyện gây chú ý đối với Hàn Lập.
Hắn lắng nghe một chút, chủ đề đúng là sự tình chiến đấu giữa Ma đạo và Thất phái ở Việt quốc, tinh thần không khỏi run lên, không hề chần chờ đi qua.
"Lần này bị ma đạo đánh bại, chẳng những sáu phái Việt quốc phải triệt ly khỏi quê hương, mà ngay cả Nguyên Vũ quốc của chúng ta cùng Tử Kim quốc cũng gặp phải đại nạn trước mắt. Hiện tại xem ra bước tiếp theo của Ma đạo chính là đánh chúng ta trước tiên, rồi đến Tử Kim." Một trung niên nhân trong bốn người khuôn mặt tái nhợt thở dài nói.
"Đúng đó, đại chiến lần trước dĩ nhiên là thực lực sáu phái tổn hao rất lớn, tiếp theo là tu sĩ hai nước đến trợ giúp cũng chết mất năm, sáu phần. Lần này bọn Thiên Tinh tông và các phái khác phải sứt đầu mẻ trán rồi!" Một tên thanh niên khoảng hai mươi tuổi, tiếp lời nói với vẻ vui mừng trước tai họa của người khác.
Nghe xong lời này của hắn, hai lão giả trong số ba người còn lại thần sắc như thường, không phản ứng gì. Nhưng trung niên nhân vừa mới nói lúc trước không khỏi lắc đầu cười khổ vài tiếng, mở miệng muốn nói gì đó.
Đột nhiên lúc này từ một bên truyền tới thanh âm của người khác.
"Chỉ sợ các đại phái chật vật không chịu nổi thì cuộc sống của tán tu cùng tu sĩ các gia tộc tu tiên như chúng ta cũng sẽ trở nên không dễ dàng gì. Người Ma đạo chỉ nói đến mạnh được yếu thua. Đến lúc đó chúng ta sẽ không thoải mái, tự tại như ngày hôm nay đâu." Hàn Lập chậm rãi đi tới, trong miệng nói ra ý tứ của vị trung niên nhân kia.
Bốn người này nghe thấy có ngoại nhân ở phụ cận, trước tiên cả kinh, lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Nhưng sau khi nhìn không ra tu vi của Hàn Lập thì bọn họ đều lộ ra vẻ bất an, đứng dậy cung kính thi lễ với Hàn Lập. Còn trung niên nhân lại vội vàng giải vây thay tên thanh niên: