Sau một khắc, Hàn Lập từ trong Tinh Trần các chậm rãi đi ra.
Hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn lầu các cao lớn, trên mặt lộ ra một tia cười khẽ thần bí, tiếp theo liền nhanh chóng rời đi.
Hiện tại bộ "Hồng tuyến độn quang châm" và ngọc giản có chứa phương thuốc kia đều đã thành thành thật thật nằm ở trong túi trữ vật của Hàn Lập.
Trước đó không lâu, sau khi hắn hướng cô gái tùy ý hỏi về giá cả của linh dược ngàn năm, nhưng không có xuất ra linh thảo, mà là lấy ra hai viên "Định Nhan đan" được luyện chế từ linh dược ngàn năm đưa cho cô gái.
Hàn Lập nhớ rất rõ rõ ràng ràng cô gái vốn cực kỳ lạnh lùng nhưng vừa nghe được công dụng trú nhan kỳ diệu của đan dược liền lộ ra thần sắc cuồng nhiệt, vẻ mặt hoàn toàn tương phản với lúc đầu, làm hắn giật mình không nhỏ.
Sau đó cô gái lập tức tìm một vị Luyện đan sư của Tinh Trần các đến xem xét loại đan dược đã được đồn đại rất nhiều nhưng không ai luyện chế này.
Kết quả sau khi xác nhận chúng là thật, hơn nữa còn có công hiệu đúng như lời nói, cô gái lúc này cực kỳ khẩn trương kêu cả Lam phu nhân ở dưới tầng năm lên.
Rồi hai nàng nhỏ giọng thầm thì một trận, sau đó Hàn Lập liền lấy hai viên Định Nhan đan cộng thêm một ngàn linh thạch để đổi lấy phương thuốc và pháp khí.
Hiện tại ngẫm nghĩ lại, hắn trong lòng lại thấy buồn cười.
Có thể trẻ mãi không già, đối nữ tử mà nói thật đúng là cực độ hấp dẫn, căn bản không thể kiềm chế. Cho dù Lam phu nhân tâm cơ hay tu vi thâm hậu đi nữa, sau khi nghe Hàn Lập nói có Định Nhan đan, cũng lộ ra ánh mắt nhiệt huyết giống như cô gái. Làm Hàn Lập hoàn toàn hiểu rõ đối với việc nữ tử để ý dung nhan của mình.
Và chính điều này làm giá cả của chúng vượt ra ngoài mong đợi của hắn.
Nguyên lúc đầu hắn tưởng rằng nhiều nhất là đổi được hai ngàn linh thạch nhưng kết quả khi hai nữ tử này mở miệng thì khiến cho hắn rất vừa lòng. Tự nhiên sẽ không phân biệt tốt xấu mà ép giá nữa. Xem ra thật may mắn khi hai chưởng quầy đều là nữ tử, nếu nam giới thì chỉ sợ đáng giá mấy trăm linh thạch cũng tính là không tệ rồi.
Sau giao dịch, Lam phu nhân từ trong sự say mê có chút trở nên thanh tỉnh, rút cuộc không nhịn được hỏi về lai lịch của đan dược, bị Hàn Lập thuận miệng nói một câu "Trong lúc vô ý tìm được." liền rời đi.
Hắn ra khỏi Tinh Trần các nhưng trong lòng có chút không nỡ.