Sự thật là Hàn Lập đối với chưởng quầy của tầng sáu rất tò mò, tu vi của vị Lam phu nhân ở tầng năm là Trúc Cơ hậu kỳ, tầng sáu không chừng là tiền bối cao nhân Kết Đan kỳ cũng nên.
Hàn Lập trong lòng có chút mong chờ.
Đứng phía sau Lam phu nhân, khi hắn nhìn cô gái khoảng mười sáu, mười bảy tuổi thì cả người trở nên ngây dại.
Cách ăn mặc của cô gái rất giản dị, mi thanh mục tú, hình dáng cũng chỉ là trung đẳng mà thôi, là một thiếu nữ phàm nhân, một chút pháp lực cũng không có, cái này thật ngoài dự kiến của Hàn Lập.
Đặc biệt là cô gái kia vừa thấy Lam phu nhân đi lên, lập tức chạy nhanh tới, giữ chặt lấy cánh tay của nàng, trong miệng gọi "Lam di, Lam di" không ngừng, cùng vị phu nhân kia cực kỳ thân thiết, căn bản không có liếc mắt nhìn Hàn Lập, điều này làm cho hắn có chút buồn bực.
"Được rồi, Tú nhi! Ở đây còn có khách nhân nữa đó!" Lam phu nhân mặc dù trong miệng bảo thế nhưng trong lời nói đầy ý tứ sủng ái, khiến cho ai nghe cũng đều đoán ra được.
"Khách nhân?" Cô gái lúc này mới thờ ơ liếc nhìn Hàn Lập, thần sắc phớt lờ, không quan tâm.
"Đúng vậy, vị Hàn đạo hữu này muốn tới mua phương thuốc và kiện pháp khí thành bộ mà chúng ta lần trước thu thập được. Cho nên ta đem lên tầng sáu, giao cho cháu chiêu đãi. Ta còn phải xuống dưới đây, nói không chừng tầng năm lại có khách khác đến." Lam phu nhân cực kỳ luyến tiếc nói.
"Như vậy đi, đợi khi nào Lam di rảnh, nhất định phải lên đây bồi tiếp cháu nhé." Cô gái có chút không nỡ nói
Lam phu nhân nghe vậy cười hiền từ, rồi trong ánh mắt đưa tiễn của cô gái, đi xuống lầu.
"Các hạ muốn phương thuốc dạng gì? Ta ở đây có hơn bảy, tám loại, nhưng thích hợp với Trúc Cơ kỳ sử dụng chỉ có hai cái, hơn nữa giá cả cũng cao đến dọa người, với mấy trăm linh thạch không thể lấy được đâu." Cô gái rút cuộc quay đầu, nhìn Hàn Lập lạnh lùng nói.
Hắn nghe khẩu khí đối phương như vậy nhưng không có tức giận, ngược lại cười nói.
"Chỉ cần phương thuốc thật sự, về phương diện giá cả không thành vấn đề." Khẩu khí của Hàn Lập cũng cực kỳ lớn, làm cô gái thoáng rùng mình, có chút nghiêm túc đánh giá hắn vài lần.
"Vậy thì chờ một chút, ta sẽ kêu người mang phương thuốc cùng với bộ pháp khí kia đến." Sắc mặt cô gái dịu lại, dù sao đây là một khách sộp, cũng nên được hoan nghênh.
Chỉ thấy nàng lấy từ trên người ra một cái chuông đồng nhỏ, sau khi khẽ lay động vài cái theo quy luật, liền tùy tiện ngồi xuống một chiếc ghế, không có chút ý tứ muốn tiếp đón Hàn Lập.