Hàn Lập cùng nam tử kia ngồi ở hai bên của một cái bàn bát tiên, hai người nhìn nhau vài lần muốn mở miệng nói chuyện.
Tu sĩ tới nơi đây mua đồ, ai cũng không muốn thân thiết cùng người lạ, lỡ như lại dẫn đến địch ý của người khác.
Nhưng nam tử ngồi đối diện vẫn tò mò liếc mắt vài lần, nhìn Khúc Hồn đứng ở chỗ cầu thang, không có tiến vào đại sảnh.
Với nhãn lực của hắn sớm đã nhìn ra thân phận luyện thi của Khúc Hồn nhưng lại cảm thấy có linh khí tồn tại, làm hắn trong lòng rất nghi hoặc.
Dù sao người tu tiên luyện chế loại Thiết Giáp thi như người sống, dưới tình huống bình thường đều là cu li có sức có lực mà thôi và trên người sẽ không tồn tại pháp lực.
Nam tử này kiềm chế sự nghi vấn dao động trong lòng. Hàn Lập cũng là Trúc Cơ trung kỳ nên làm hắn có chút kiêng kị.
Sau một thời gian khi Hàn Lập uống xong chén trà thì vị phu nhân kia rút cuộc cũng về tới đại sảnh.
Lúc này phía sau nàng ta có hai gã tráng hán dáng người khôi ngô, nhưng một tia pháp lực đều không có, bản mặt cực kỳ ngốc nghếch, chính là hai con Khôi lỗi trông rất sống động.
Trên tay bọn họ đang cầm một cái khay rất lớn, ở giữa căng phồng ra, dùng một cái khăn tơ màu hồng nhẹ nhàng che lên, xem ra đây chính là trân phẩm trong miệng của nữ chưởng quỹ.
Trong mắt Hàn Lập hiện lên một tia dị sắc, hắn vừa rồi dùng thần thức muốn xuyên qua cái khăn màu hồng, nhìn xem bên trong rút cuộc là vật gì, nhưng không nghĩ rằng cái khăn tơ nhìn rất bình thường kia lại có điểm làm cho hắn ngoài ý muốn, không khỏi quay đầu liếc xéo nam tử đối diện.
Chỉ thấy trên mặt tên kia cũng hiện lên sự kinh ngạc, hiển nhiên sự tình xảy ra cũng giống như Hàn Lập.
Vị phu nhân trung niên bước vài bước tới trước mặt Hàn Lập. Trước tiên mỉm cười rồi mới nói:
"Phiền đạo hữu bên này thiếp đã biết, nhưng còn các hạ thì không biết phải xưng hô như thế nào? Thiếp họ Lam, hai vị có thể gọi là Lam phu nhân." Bộ dáng nàng ta rất thuần thục, giới thiệu mình một chút.
Hàn Lập thấy vậy, tự nhiên ngượng ngùng, không muốn mở miệng nhưng phải miễn cưỡng đáp:
"Tại hạ họ Hàn!"
Sau đó hắn không nói gì nữa, lộ ra bộ dáng lãnh đạm không muốn nhiều lời.
Lam phu nhân thấy thế cũng không để trong lòng.
Du sao tu sĩ tới nơi đây, trong mười người thì có đến tám, chín đều làm ra vẻ lạnh lùng như hắn. Nàng đã sớm coi như thường rồi.