Hàn Lập không có lập tức đáp ứng hay cự tuyệt, mà hai hàng lông mày nhăn lại, cúi đầu không nói, suy tính được mất.
Trong lòng Hàn Lập thực không muốn đáp ứng việc này.
Bởi vì trận pháp cùng luyện khí thuật hiện tại đối với hắn mà nói là thứ vứt đi, trừ phi Kết Đan thành công, nếu không căn bản không có thời gian nghiên cứu chúng. Hơn nữa hắn không muốn trêu chọc một gia tộc tu tiên cường đại, càng đừng nói là hắn cũng không có khả năng này.
"Ta biết thỉnh cầu này rất quá phận đối với Hàn tiền bối, nhưng Như Âm thật sự không có biện pháp khác." Nàng cười buồn bã, sắc mặt trở nên trắng xanh.
"Tề đại ca sở dĩ chết trên tay Phó gia đều là do thiếp gây ra. Nếu đời này không báo thù cho phu quân của mình, Như Âm sau khi chết cũng không có mặt mũi nào gặp lại dưới cửu tuyền." Tân Như Âm thấp giọng thì thào nói, trong lời tràn ngập ý than trách.
Hàn Lập nghe nữ tử này nói đến chữ "chết" thì hai hàng lông mày không khỏi giãn ra, bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, mãnh liệt ngẩng đầu nhìn kĩ khuôn mặt của Tân Như Âm, điều này làm cho nàng run sợ một chút.
"Khí sắc của nàng không tốt, để ta xem mạch cho!"
Hàn Lập đột nhiên nói ra một câu ngoài ý muốn của Tân Như Âm, trong thanh âm tràn ngập ý tứ bắt buộc.
Trong mắt nàng hiện ra một tia dị sắc, sau khi do dự một chút liền nghe lời, đem cổ tay ngọc ngà đưa cho Hàn Lập.
Hắn không khách khí đem hai ngón tay áp lên mặt trên, sau đó rót một tia linh khí vào trong cơ thể.
Sau một lúc lâu thần sắc hắn có chút khó coi.
"Nàng có biết rằng tất cả kinh mạch của mình đều đã khô héo! Theo đó trong vòng hai năm sẽ chết." Hàn Lập rút tay lại, lạnh lùng nói.
Sau khi nghe xong lời xác nhận của Hàn Lập, Tân Như Âm lại trở nên mỉm cười.
"Thiếp đương nhiên biết, thân thể của chính mình mà còn không rõ sao chứ? Thể chất của thiếp là loại "Long ngâm chi chất" của nam giới, lại sanh nhầm trên người nữ nhân, nếu cố sức tu chân thì kinh mạch sẽ dần dần khô héo, có thể sống đến hôm nay đã là điều may mắn. Lúc trước thiếp phí hết tâm cơ tìm được một phương thuốc cổ xưa, nghĩ rằng có thể chữa khỏi chứng bệnh này nhưng lại thất bại. Không ngờ lãng phí hết thảy linh dược mà Tề đại ca thay thế thiếp tìm kiếm."
Trên mặt Tân Như Âm lộ ra vẻ tự giễu cợt.
"Tiểu thư!" Nha hoàn phía sau Tân Như Âm, không chịu nổi kêu lên một tiếng.