Hàn Lập nghe xong lời ấy, cười khẽ một tiếng, lập tức giải thích:
"Tân cô nương hiểu lầm rồi, người phía sau ta thực sự không phải là người sống mà là một thi thể được tại hạ luyện chế mà thôi, cô nương dùng thần thức tra qua sẽ rõ."
Hàn Lập sau khi nói ra lời này, tự giác ngừng đi tới, đợi Tân Như Âm kiểm tra thân phận của Khúc Hồn.
Quả nhiên một lát sau thanh âm của nàng lại vang lên.
"Là Như Âm hiểu lầm, mời Hàn tiền bối vào."
Trong thanh âm của nàng có chút xin lỗi, nhưng Hàn Lập vẫn mỉm cười, không thèm để ý, điều khiển Thần Phong chu bay ra khỏi thông đạo.
Vừa lúc đó trước mắt hắn sáng ngời, xuất hiện một quần thể nhà bằng trúc mà trước đó hắn đã từng đến một lần.
Phía trước trúc ốc có hai nữ tử mảnh khảnh đang đứng, đúng là Tân Như Âm cùng nha hoàn xinh đẹp.
Nhưng hai người trên thân đều mặc áo trắng, ngoài ra phục sức của Tân Như Âm còn như thiếu phụ, điều này làm cho Hàn Lập ngây ngẩn cả ra.
"Quả phụ Tân thị ra mắt Hàn tiền bối."
Nàng thấy hắn xuất hiện, liền nhẹ nhàng tiến lên thi lễ, nhưng vẻ mặt ốm yếu tiều tụy, làm Hàn Lập thấy vậy thầm sinh hồ nghi.
"Tân cô nương không cần đa lễ!" Hắn một bụng đầy nghi vấn, khách khí nói vài câu.
Lúc này tiểu nha hoàn ở phía sau cũng tiến lên thi lễ với hắn.
Hàn Lập không có tâm tư nữa, gật gật đầu.
Hiển nhiên Tân Như Âm không muốn nói chuyện với hắn ở đây. Nàng cố cười, dẫn hắn tiến đến một gian trúc ốc to lớn.
Khi tiến vào trong Hàn Lập sợ ngây người.
Chỉ thấy trên bàn đối diện với cửa chính có một tấm linh vị màu đen, mặt trên viết mấy chữ to "Phu quân Tề Vân Tiêu", phía trước còn có một bát hương nhỏ, trong có vài que hương đang cháy, khói xanh từ từ bay lên.
Thấy cảnh này Hàn Lập như thế nào lại không biết đã xảy ra sự tình gì.
Tề Vân Tiêu kia bất ngờ mất đi, điều này làm hắn có chút ngoài ý muốn.
Sau khi hết khiếp sợ, hắn khẽ thở dài một hơi, chủ động tiến tới, từ trên bàn rút ra một nắm hương, châm lửa rồi bái hai lạy, nhẹ nhàng cắm vào lư hương.
"Tân cô nương, rút cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Bái tế xong Hàn Lập liền quay đầu, nhẹ giọng hỏi.
"Việc này nói đến thật dài. Hàn tiền bối hãy theo Như Âm đến một gian phòng khác, ta sẽ kể lại kỹ càng." Ánh mắt nàng đỏ lên, có chút yếu đuối nói.