Thấy mọi người đem toàn bộ ngọc giản phá hủy, Hoàng sư thúc lộ ra thần sắc vừa lòng.
Sau đó hoàng quang trên tay chợt lóe, một lá cờ nhỏ, dài hơn một thước xuất hiện trong tay. Toàn thân nó trắng như tuyết, nhưng lại tản ra hào quang màu vàng, làm cho người ta không thấy được trên mặt vẽ vật gì.
"Ta sẽ dùng Phong Vân phiên này che giấu hành tung của mấy vị sư điệt, sau đó đợi địch nhân đi qua sẽ xuất kỳ bất ý đánh lén."
Hoàng sư thúc sau khi nói xong, nhẹ nhàng vung lá cờ nhỏ trong tay, vô số bạch sắc vụ khí lập tức xuất ra, trong nháy mắt liền hình thành một đám mây trắng to lớn rộng hơn mười trượng bao phủ lấy đám người Hàn Lập ở bên trong.
Bọn tu sĩ Trúc Cơ kỳ như Hàn Lập vừa mừng vừa sợ.
Nhìn thì thấy đám mây này cực kỳ dày đặc nhưng không biết vì sao bọn họ ở trong lại không có cảm giác mơ hồ, không rõ, thật sự là một chỗ ẩn thân tuyệt hảo a.
Vì thế dưới sự thi pháp của trung niên nhân, đám mây mang theo mọi người cấp tốc hướng lên trên bay đi, đảo mắt liền xen lẫn với các đám mây trắng khác, căn bản không thể phân biệt được.
Hàn Lập thấy vậy líu lưỡi không nói nên lời.
Pháp khí "Thanh Hỏa chướng" của hắn mặc dù cũng có khả năng biến ảo ra mây mù dày đặc nhưng hoàn toàn không thể so sánh với "Phong Vân phiên" này a. Chẳng những phạm vi nhỏ bé, hơn nữa cũng chỉ có thể dùng cho chính mình, đồng môn nếu tiến vào trong độc vụ Thanh Hỏa sợ rằng sẽ bị trúng độc.
Ngẫm nghĩ vậy nên Hàn Lập không nhịn được liếc mắt nhìn Hoàng sư thúc một cái.
Chỉ thấy hắn ở giữa đám mây mù, mắt nhắm chặt, đang khoanh chân ngồi, thân hình không nhúc nhích, nhưng phía sau có hai gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ khác đứng, tựa hồ đang làm nhiệm vụ hộ pháp.
Hàn Lập ngẩn ra một chút, nhưng lập tức hiểu đối phương đang dùng thần thức sưu tìm tung tích địch nhân.
Nhưng với thần thức cường đại của tu sĩ Kết Đan kỳ, động tĩnh trong phạm vi trăm dạm cũng có thể cảm ứng được một phần sao?
Hàn Lập thấy vậy, đồng dạng cũng ngồi ở trên Thần Phong chu dưỡng thần, đại chiến rất nhanh sẽ đến nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Mà Khúc Hồn vẫn đứng phía sau không nhúc nhích, bộ dáng rất trung thành.
Sau thời gian một canh giờ, Hoàng sư thúc đột nhiên nói:
"Địch nhân đã tới nhưng trệch chỗ chúng ta ước chừng khoảng hai dặm, nhất định phải chạy tới bầu trời trên con đường họ đi qua." Vị này nói xong liền hô một tiếng, không có dẫn theo vân vụ bay đi.
Mọi người ở trong mây mù tự nhiên không dám thoát ly, tất cả đều ra sức, ngự khí theo sát Hoàng sư thúc.