Hàn Lập cùng tiểu lão đầu đồng loạt đi ra khỏi phòng, Tiêu Thúy Nhi thủ ở cửa nghe được một hồi chuông lớn, không khỏi kinh hoảng hướng tiểu lão đầu nhìn lại.
Tiểu lão đầu nhíu mày, sau đó đi qua nói nhỏ vài câu, vẻ mặt của cô gái mới khôi phục lại bình thường.
Sau đó lão vẫy gọi Hàn Lập một cái, hai người ngự khí bay lên trời, đi thẳng đến Nghị Sự điện.
Dọc đường đi, Hàn Lập nhìn thấy phần đông tu sĩ đều bay về cùng một hướng, phần lớn đều là đệ tử Luyện Khí kỳ. Có thể thấy được thực lực trong cốc rất kém.
Như vậy nếu ma đạo thực sự tấn công tới thì cho dù có thêm sự trợ giúp phòng thủ của hộ phái đại trận cũng không thể kiên trì được lâu.
Vẻ mặt nặng nề, trên đường hai người không nói một lời. Trong chốc lát đã đi tới trước một thạch điện rất lớn.
Lúc này, trước cửa điện tụ tập hơn một ngàn tu sĩ, nhưng đều bị thủ vệ chặn lại, chỉ cho những người có tu vi trên Trúc Cơ kỳ đi vào Nghị sự điện.
Hàn Lập cùng tiểu lão đầu dĩ nhiên đủ điều kiện, yên lặng bước qua trước ánh mắt phức tạp của mọi người.
Vừa tiến vào đại sảnh của Nghị sự điện, Hàn Lập lập tức sững sờ.
Bởi vì khung cảnh bên trong không hỗn loạn như trong tưởng tượng giống như kiến bò trên chảo lửa, ngược lại gần một trăm tu sĩ đều yên lặng không một tiếng động. Vẻ mặt mọi người đều cung cẩn, hướng ánh mắt nhìn lên người chủ tọa.
Người này đương nhiên không phải là chưởng môn trên danh nghĩa của Hoàng Phong cốc – Chung Linh Đạo, bởi vì bản thân Chung đại chưởng môn đang thành thật đứng ở một bên. Mà ngồi ở vị trí chủ tọa là một lão giả mặc áo gấm, râu tóc bạc phơ.
Lão giả khuôn mặt vàng vọt, một đôi mắt nhỏ ảm đạm vô hồn, đích thực là một người vô cùng xấu xí.
Nhưng không hiểu tại sao, Hàn Lập vừa nhìn thấy người này thì tim đập nhanh một chút, tay chân run rẩy khó có thể kiềm chế được.
"Tại sao lại thế này?". Hàn Lập trong lòng ngạc nhiên tự hỏi.
Lão giả vừa thấy Hàn Lập cùng tiểu lão đầu đi vào, liền khẽ liếc mắt một cái.
Nhưng cái liếc này khiến cho cả người Hàn Lập lạnh lẽo, trong lòng cực kỳ khó chịu tựa như tất cả bí mật đều bị nhìn thấu, sắc mặt không khỏi đại biến.
"Ồ! Nguyên thần tu luyện không tồi, là rèn luyện theo công pháp tu luyện nguyên thần sao?" Lão giả sau khi nhìn qua Hàn Lập, trong mắt hiện lên một tia kỳ lạ, nhàn nhạt hỏi.
Hàn Lập nghe nói thế trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Nhưng hắn càng không thể tưởng tượng đó là trên người lão giả không hề cảm ứng thấy có linh lực tồn tại. Việc này chỉ có thể giải thích rằng do chênh lệch tu vi quá lớn giữa hai người mới xuất hiện loại cảm giác này. Ngay cả nhóm tu sĩ Kết Đan kỳ như Lý Hóa Nguyên cũng không cho hắn cảm giác đó. Chẳng nhẽ vị này là ….