Hàn Lập ngưng thở chăm chú nhìn, con yêu thú dò xét trong phạm vi vài dặm đột nhiên trực tiếp cấp tốc phóng tới chỗ ẩn thân của Hàn Lập.
Khuôn mặt Hàn Lập trở nên tái mét.
Vẻ mặt hắn thêm vài nét hàn ý, cầm chặt "Huyết Linh Toản" trong tay, bắt đầu rót linh lực vào nhất thời vật ấy khẽ nóng lên.
Mặt không chút biểu tình nhìn yêu thú đang bay tới, Hàn Lập quyết định đợi đối phương cách mình gần, lúc này mới phóng xuất pháp khí, chỉ có làm như vậy mới có thể nắm chắc việc đả thương hoặc giết chết yêu thú này thêm một chút.
Hậu quả của việc làm này khẳng định gia tăng thêm vài lần nguy hiểm nhưng hôm nay Hàn Lập cũng bất chấp.
Năm mươi trượng, bốn mươi trượng, ba mươi trượng ……
Hàn Lập tim đập thình thịch, không khỏi hít sâu một chút, tay như muốn giơ tay lên phóng xuất Huyết Linh toản.
Nhưng xuất hiện một màn làm Hàn Lập trợn mắt há mồm.
Lúc yêu thú bọ ngựa kia cách đỉnh đầu Hàn Lập khoảng hai mươi trượng, bỗng nhiên xoay một cái thay đổi phương hướng, nhào thẳng xuống một chỗ các không xa nơi Hàn Lập ẩn thân, kết quả là sau một hai tiếng kêu thảm thiết, con bọ ngựa kia dùng chi trước quắp lấy một con heo rừng thật lớn từ trong rừng bay lên, không chút do dự hướng về đường cũ bay mất.
Thấy thân ảnh yêu thú dần dần biến mất trong tầm mắt, Hàn Lập mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngồi bịch xuống đất, rút cuộc cũng không để ý gì đến phong phạm của người tu tiên nữa.
Tình hình vừa rồi ….
Nếu không phải hắn dự định công kích ở khoảng cách gần, chỉ sợ rằng cũng giống như con heo rừng kia, trở thành đồ ăn trong bụng của yêu thú.
Lần này bình yên không có việc gì, thật sự là vô cùng may mắn a!
Hàn Lập âm thầm kêu may mắn không thôi, lần đầu tiên cảm thấy được vận khí của mình cũng không tệ lắm.
Ổn định tâm thần một chút, Hàn Lập nghĩ rằng hết thảy việc này đều do tên đầu sỏ tu sĩ Ngự Linh Tông đã chiếm cứ thi thể Khúc Hồn gây nên vì vậy lửa giận bùng lên.
Rõ ràng rằng cái gì là tin giản trong sơn động, hóa ra đó chỉ là một cái bẫy được đối phương bố trí mà thôi.
Dù cho mình trăm ngàn cẩn thận, không ngờ không đấu lại tên cáo già gian xảo kia, còn bị hãm hại, chút nữa là phải đi tong cái mạng nhỏ.
"Tốt, tốt lắm! Hiện tại ta không chết, coi ngươi làm sao có kết quả tốt đây!" Lần đầu tiên Hàn Lập tức giận như vậy, một bên ngồi nghỉ ngơi, một bên lẩm bẩn tiết hận.