Thuẫn này chính là đỉnh cấp pháp khí dùng bạch lân của "Mặc Giao" mà luyện chế ra! Đã cùng Hàn Lập kinh qua nhiều trận chém giết, trừ việc trước đó vài ngày bị " Huyết Linh Toản" xuyên thủng một cái lỗ nhỏ, cơ hồ cho tới bây giờ không có tổn hại gì quá lớn, mà hôm nay liền bị hủy trên tay một con yêu vật, làm Hàn Lập khó có thể tin tuởng.
Nhưng tại giờ phút này, nhờ vào Nguyệt Quang thạch, Hàn Lập lờ mờ thấy được hình dạng của quái vật cực kỳ cổ quái.
Cơ thể cũng không lớn, hình dạng chỉ cao khoảng một trượng, cái cổ nhỏ xíu, trên đó còn có một cái đầu không to hơn là bao nhiêu nhưng có hai luồng lục quang lớn bằng nắm tay lạnh lẽo lóe lên hàn ý, đang không chút cảm tình giương mắt nhìn hắn.
Khiến cho Hàn Lập để ý chính là hai chi trước phảng phất giống như hai thanh khảm đao sắc bén, điều này làm cho Hàn Lập cực kỳ kinh ngạc!" Quái vật này không ngờ lại sử dụng vũ khí! Nhưng thanh khảm đao này sao lại sắc bén như vậy, một đao bổ đôi "Bạch Lân Thuẫn" đây?
Tuy Hàn Lập suy nghĩ như vậy nhưng thân hình cũng đã nhoáng lên, nhanh như tên bắn hướng bên ngoài động vọt đi.
Thật đúng là nói đùa, trong sơn động không lớn này mà lại dây dưa cùng với một quái vật đáng sợ, hắn thấy dù mình có thêm vài mạng nữa cũng không đủ dùng, phải trốn ra ngoài mới có chút ưu thế được.
Khi thấy Hàn Lập thân hình vừa động, quái vật kia cũng đồng dạng vô thanh vô tức mà đuổi theo như đạn bắn, tốc độ đồng dạng cũng cực kỳ nhanh chóng.
Sơn động chỉ có một chút khoảng cách như vậy, Hàn Lập cùng quái vật kia một trước một sau rời khỏi, tạo nên hai cỗ kình phong.
Vừa ra khỏi động khẩu, Hàn Lập cũng không nghĩ nhiều, khoát tay, bắn ra một đạo bạch quang, tiếp theo Thần Phong Chu trắng tinh liền xuất hiện lơ lửng trên không trung.
Hắn định khu sử Thần Phong Chu bay lên trời mà đi!
Một khi pháp khí không phòng ngự được công kích của yêu vật, nếu như tạo được khoảng cách dùng pháp khí đem kích trúng há không phải là thịt nát xương tan sao.
Nhưng Hàn Lập bời vì thi triển pháp khí nên có chút trì hoãn, bóng đen trước mắt chợt lóe. Yêu vật kia dù đuổi theo sau nhưng lại đến trước, đứng giữa Hàn Lập và Thần Phong Chu, hơn nữa hai thanh trảm đao chà xát qua lại vài cái vang lên thanh âm leng keng, ánh mắt lạnh băng nhìn Hàn Lập.
Thấy cảnh này, Hàn Lập trong lòng không khỏi lạnh lẽo.
Yêu vật này chẳng những lợi hại mà còn có linh trí nhất định. Lần này thật là đại phiền toái.
Chẳng qua sau khi ra khỏi bóng tối trong sơn động, dưới ánh trăng, Hàn Lập cũng nhận ra còn yêu vật trước mắt, đó là một con bọ ngựa rất lớn, toàn thân màu xám đen, cả người tản ra khí tức quỷ dị.