"Ta là…"
"Các hạ không cần nói là tán tu. Lời kiểu như vậy, ta không cần nghĩ cũng đã biết căn bản là không tin được!" Hàn Lập mặt không chút thay đổi cắt đứt lời của đối phương.
Nghe được Hàn Lập vừa nói như vậy, Khúc Hồn liền cười khổ. Xem ra hắn vừa rồi đúng thật là chưa từ bỏ ý định, định nói như vậy.
Vì thế, sau khi Khúc Hồn hơi do dự một chút, liền mệt mỏi uể oải nói:
"Đúng như đạo hữu hoài nghi, tại hạ thân phận đích xác có chút đặc thù, cũng không phải là tu sĩ Việt Quốc"
"Không phải người Việt Quốc?" Nghe xong câu nói đầu tiên của đối phương, thần sắc Hàn Lập liền khẽ biến đổi, trong lòng giật mình.
"Ta kỳ thật là tu sĩ Ngự Linh tông của Thiên Đô quốc, đi đến Việt Quốc du lịch." Khúc Hồn chậm rãi nói.
"Ma đạo Ngự Linh Tông"
Hàn Lập không khỏi nhíu mắt lại, bắn ra tia nhìn sắc như đao kiếm.
"Đúng vậy, tại hạ mấy năm nay tiến đến quý địa, nhưng không hiểu sao bị một gã tu sĩ pháp lực cao thâm của quý quốc hủy hỏng thân thể, mới rơi xuống hoàn cảnh này" Khi Khúc Hồn nói đến việc thân thể bị hủy, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Hàn Lập hơi chút suy nghĩ, chớp mắt một cái hỏi:
"Ngươi bị hủy mất thân thể năm, sáu năm trước sao?"
Thanh âm của Hàn Lập cực kỳ bình tĩnh, Khúc Hồn không có nghe ra ý tứ gì trong đó, liền thành thật trả lời:
"Đúng vậy!"
"Trong thời gian mấy năm ngươi chiếm thân thể này, sao không nghĩ tới việc quay về." Hàn Lập bất động thanh sắc hỏi:
"Tại hạ đương nhiên là có suy nghĩ, nhưng các hạ đối với ma đạo chúng ta hiểu rõ quá ít." Khúc Hồn thần tình bất đắc dĩ.
"Sao lại thế? Ta tuy biết một chút sự tình của ma đạo, nhưng cũng nghe được từ tin đồn mà thôi." Hàn Lập không hề kiêng dè thừa nhận nói.
"Ma đạo chúng ta hướng tới chính là mạnh ăn thịt yếu, cường quyền là chân lý, có thực lực dạng gì mới có thể hưởng quyền lực dạng ấy. Mà ta năm đó tại Ngự Linh Tông địa vị quả thật không thấp, có một đạo lữ đẹp như hoa cùng tu hành và một ít đệ tử để sai khiến. Nhưng bây giờ tu vi của ta giảm đi, ngươi cho rằng từ nay về sau, những thứ này sẽ là của ta sao? Tám chín phần sẽ bị các sư huynh đệ vẫn luôn nhòm ngó địa vị của ta, ngầm hạ độc thủ" Khúc Hồn cười lạnh giải thích.
Hàn Lập sau khi nghe xong, nhíu nhíu mày, cũng không nói gì.
Mà Khúc Hồn lại nói tiếp: "Tại hạ bởi vì đoạt xá nên tu vi mới hạ xuống bậc này. Tuy vậy tại hạ tự tin, chỉ cần tầm khoảng ba mươi, bốn mươi năm là có thể khôi phục tu vi trở lại như xưa. Đến lúc đó có thể quang minh chính đại trở về. Nếu không, đạo hữu nghĩ rằng tại hạ nguyện ý trốn ở nơi khỉ ho cò gáy này hay sao?!" Trong lời nói của Khúc Hồn, tràn ngập một bụng oán khí.