Lời vừa nói ra khỏi miệng, Hàn Lập đã có chút hối hận rồi.
Hắn rõ ràng đã sớm định chủ ý, không muốn cùng cô gái này dây dưa không rõ nữa. Vậy mà không hiểu sao lại đáp ứng. Xem ra, tâm chí của hắn vẫn còn không được tốt lắm.
Nghĩ như vậy, Hàn Lập âm thầm lắc lắc đầu, nhưng ngoài miệng lại nói đáp ứng:
"Được, vậy sư tỷ cùng ta ngồi trên Thần Phong Chu cùng đi, như vậy mới có thể đi sớm về sớm."
Hàn Lập nói xong, liền đem ra Thần Phong Chu trắng tinh, mời Trần Xảo Thiến.
Trần Xảo Thiến thấy vậy, thản nhiên cười, không hề khách khí đi lên.
Cuối cùng, Hàn Lập mang nàng ngự khí phi đi, chỉ sau chốc lát, đã đến nơi có không ít tiếng tăm tại Việt kinh, Bạch Cúc Sơn.
Trên núi này khắp nơi đều là các loại hoa cúc, hầu hết màu trắng, quả nhiên cảnh sắc cực kì mê người.
Chính là rất ngoài dự liệu của Hàn Lập, Trần Xảo Thiến sau khi đến núi này cũng không nói chuyện cùng hắn một câu, mà cứ đi dọc theo đường nhỏ lên núi, ngẫu nhiên gặp phải cảnh sắc đặc biệt yêu thích thì mới dừng lại trong chốc lát.
Hàn Lập đi sát theo sau, đồng dạng cũng không mở miệng, nhưng khi nhìn thân ảnh động lòng người phía trước, đầu óc đã có chút ngẩn ngơ, bộ dáng căn bản chính là không hiểu một chút phong tình nào.
Sau một canh giờ, Trần Xảo Thiến đã lên đến đỉnh núi, đang đứng trong một cái đình nhỏ, nhìn xung quanh, mà Hàn Lập thì đứng ở bên cạnh.
Lúc này, trên đỉnh núi, trừ hai người Hàn Lập ra, không có du khách nào, hơn nữa hai người ai cũng không muốn mở miệng đầu tiên nên càng có vẻ cực kỳ yên tĩnh.
Loại không khí nhạy cảm này cũng không biết duy trì bao lâu, rút cuộc Trần Xảo Thiến truyền đến một câu u oán.
"Hàn sư đệ, sau khi đại chiến chấm dứt, chỉ sợ ta phải lập gia đình."
Nghe xong câu này, Hàn Lập rùng mình, không ghé mắt lại nhìn. lộ ra vẻ giật mình.
"Đối phương là trực hệ đệ tử của đại tộc tu tiên Tần gia, là môn hạ của Thiên Khuyết Bảo, cũng là tu sĩ vừa mới Trúc cơ không lâu, ta đã thấy vài lần, hình dáng cũng không tệ lắm. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn, hắn sẽ ở rể tại Trần gia chúng ta, từ nay về sau cùng ta thành bạn lữ song tu." Trần Xảo Thiến đối với vẻ ngạc nhiên của Hàn Lập coi như không thấy, không nhanh không chậm nhàn nhạt nói.
Lúc này, vẻ kinh nghi trên mặt Hàn Lập dần dần lui đi, chần chờ một chút, khách khí nói.
" Vậy thì chúc mừng Trần sư tỷ hỉ kết lương duyên, đến ngày đó sư đệ nhất định chuẩn bị một phần ….!".