Hai người Tống Mông vừa thấy Việt Hoàng công kích mà Hàn Lập thì khoanh chân ngồi, trong lòng đều cả kinh.
Mặc dù biết bằng uy lực một đao này, hai người hắn căn bản tiếp không nổi một chiêu nửa thức, nhưng cũng bất đắc dĩ mà đồng thời giương tay lên, một người liên tiếp phóng ra hỏa cầu, người còn lại đem một chiếc phù lục hóa ra bảy, tám khỏa cự thạch to như cối xay bắn tới, hy vọng có thể ngăn cản được một chút.
Đáng tiếc hai cái pháp thuật công kích này trước đao mang to lớn nhẹ nhàng đảo qua, căn bản chưa đến gần đã bị ép nát không còn chút gì.
Tiếp theo đao mang một lần nữa hồi chuyển, mang theo một cổ khí tức ác độc, hung hăng đánh xuống lần nữa.
Hàn Lập mắt thấy đao mang sắp chém tới người, nhưng thần sắc lại không đổi, khóe miệng hiện lên một tia cười lạnh.
Việt hoàng thấy Hàn Lập trấn tĩnh như thế cũng ngẩn ra, còn chưa hiểu thâm ý, đao mang trong tay đã chém tới.
Hắn một đao bổ xuống, Hàn Lập ở bên dưới cũng liền biến mất, một đao này dĩ nhiên đánh vào hư không.
Hắn cả kinh, mới phát hiện chính mình chẳng biết khi nào lại ở trên cao hơn mười trượng, màn hào quang năm màu vẫn ở phía dưới, thì ra hắn bị chuyển dời về chỗ cũ.
Việt hoàng sắc mặt cực kỳ khó coi, cắn răng một cái "xoát! Xoát!" chém thêm vài đao, lần nữa phá mở màn sáng, vọt xuống phía dưới, còn Hàn Lập vẫn ngồi tại chỗ thản nhiên nhìn.
Lần này Việt hoàng không có lỗ mãng trực tiếp xông tới, mà là thân thể khẽ động, một mảng lớn huyết quang long trời lở đất lại đè ép xuống, theo sau là hắc sắc đao mang.
Bởi vì trong lòng đã có sự chuẩn bị trước, cho nên phía dưới phát sinh một màn quỷ dị, Việt hoàng rút cuộc cũng thấy rõ.
Huyết quang cách đỉnh đầu Hàn Lập khoảng hơn trượng thì phảng phất bị cái gì đó cắn nuốt. Đột nhiên biến mất vô ảnh vô tung, tiếp theo ở phía sau hắn đồng thời cảm ứng được hộ thể ma quang của chính mình xuất hiện, thật sự trong nháy mắt bị di chuyển trở về chỗ cũ.
Khiến cho Việt hoàng càng thêm kinh hãi chính là dưới một đao của hắn, một chút tác dụng cũng không có, cả người lẫn đao chợt lóe, một lần nữa trở lại vị trí trên màn hào quang ngũ sắc mờ ảo.
Lần này Việt hoàng sắc mặt trắng bệch, lần đầu lộ ra vẻ kinh hoảng.
Hắn không hề hướng phía dưới phóng đi mà huy động Hắc huyết yêu đao trong tay, không ngừng phát ra từng đạo đao mang hình bán nguyệt chém xung quanh, cố gắng tìm ra sơ hở trận này.
Kết quả đao mang phi ra không lâu, dĩ nhiên cũng tại một mảng bạch quang lướt qua rồi bắn ngược trở về không chút suy suyển. Làm cho hắn luống cuống tay chân, mới tiếp được công kích sắc bén của chính mình.