Nghe Hàn Lập nói tự tin như thế cùng với việc hắn lấy ra một phù lục màu xanh, Trần Xảo Thiến và Chung Vệ Nương cũng không nói một lời, từ túi trữ vật lấy ra một phù bảo màu đỏ và một phù bảo màu vàng, khoanh chân ngồi xuống khởi động chúng.
Sư huynh Trần Xảo Thiến và Tống Mông thấy vậy cười khổ nhìn nhau, bọn hắn hai người đều không có nổi nửa cái phù bảo của chính mình. Sư huynh của Trần Xảo Thiến mặc dù có một đạo phù bảo màu lam do đạo lữ của hắn lưu lại nhưng hắn căn bản cũng mới tới tay nên không hiểu mấy về uy năng của nó vì vậy không dám tùy ý lấy ra sử dụng.
Do đó hai người đành vô vị đứng ở bên người bọn Hàn Lập hộ pháp.
Lúc này, Việt hoàng đang bị vây khốn trên bầu trời, tựa hồ ý thức được mình chạy loạn mất hết tỉnh táo, căn bản không phải là một biện pháp tốt, liền dừng lại, thân hình vẫn trôi nổi tại không trung.
Hắn bắt đầu cúi đầu trầm ngâm.
Một lát sau hắn đột nhiên giơ tay, hung hăng gỡ mũ miện trên đầu xuống, mái tóc đen dài xỏa ra bay loạn trong gió che khuất hẳn nửa khuôn mặt, cộng thêm lớp huyết quang trên người khiến hắn nhìn càng thần bí và yêu dị.
Hắn hít một hơi dài rồi đột nhiên dùng móng tay sắc dài cấu lên hai cổ tay, một lượng lớn máu tươi vọt ra rồi dung nhập hết vào lớp huyết quang quanh thân. Huyết quang lúc đầu màu hồng đột nhiên tối sầm lại, phút chốc lại chuyển sang màu đỏ sậm.
Lúc này, mùi máu tươi buồn nôn kia xộc đến. Mặc dù đứng cách xa như vậy nhưng mấy người Tống Mông vẫn ngửi được một phần, khiến bọn họ nhăn nhó nhưng không có cách nào tránh được, chỉ có thể cố chịu mà nhìn địch nhân tiếp tục thi pháp.
Thấy huyết quang quanh thân đã hoàn toàn đổi sắc, Việt Hoàng hé miệng phun ra hai đạo hồng khí tới vết thương trên hai cổ tay. Cũng không biết pháp thuật gì mà hai vết cắt sâu đó lập tức cầm máu rồi từ từ nhạt dần và biến mất nhưng trên mặt hắn cũng tái nhợt đi một cách rõ ràng.
Tiếp theo một tia lãnh khốc hiện ra, hắn đưa tay vào trong áo rút ra một chuôi đao đen sì. Chuôi đao này không thể tính là lớn, chỉ ước chừng nửa thước, màu sắc ảm đạm không chút phát quang, trông cực kỳ bình thường.
Nhưng tay Việt Hoàng đang cầm vật đó hết sức cẩn thận, có vẻ như đây không phải là một vật chết mà món đồ hết sức nguy hiểm.