Hàn Lập không nhìn vẻ mặt oán độc của Việt Hoàng mà ánh mắt dừng lại ở thân trên đã te tua của hắn
Một thanh kim thước, một đôi quái nhận màu tím và một thanh trường kiếm màu xanh lam đang trôi nổi trong vòng huyết quang. Đây chính là pháp khí của bọn người Tống Mông.
Lúc này tất cả số pháp khí đó vẫn bất động ở trong huyết quang, có vẻ như đã mất đi linh tính.
Ánh mắt Hàn Lập thoáng hiện vẻ đăm chiêu. Xem ra ma quang hộ thể của người này có thể chuyên ăn mòn các loại pháp khí thông thường, chỉ có đôi Ô Long đoạt kia mới không sợ loại tà công này.
Hơn nữa, đến bây giờ mới có mình người này đi ra. Có vẻ như gã mặc lam bào tự xưng là Hắc Sát giáo chủ đã chết dưới Thiên Lôi tử.
Nghĩ đến đây, Hàn Lập trong lòng liền động, không để cho đối phương có cơ hội để hồi phục. Trong đầu thầm niệm, ra lệnh một tiếng, lập tức có hơn mười khôi lỗi phát động công kích. Cột sáng và mũi tên ánh sáng màu sắc khác nhau liên tiếp lóe lên, đánh về phía đối phương.
Bọn người Tống Mông ở bên đang ngẩn người kinh ngạc vì pháp khí bị đoạt, không dám sử dụng pháp khí để công kích nữa nhưng khi thấy Hàn Lập bất đầu đánh thì không hẹn mà cùng bắt quyết niệm chú. Một loạt phù lục không ngừng hướng xuống bên dưới. Bọn họ rất rõ ràng phải cùng hợp lực để tiêu diệt gã địch nhân còn lại này thì mới có thể bảo trụ tính mạng và thoát khỏi cơn ác mộng về các đồng môn bị chết thảm.
Gã Việt hoàng phía dưới thấy vậy mặt không đổi sắc, tay nhẹ nhàng vung lên. Một quang thuẫn thật lớn liền xuất hiện trước người hắn. Mọi công kích đều bị quang thuẫn này dễ dàng hóa giải hướng xuống phía dưới. Tuy nhiên lớp huyết quang tại thân mình Việt hoàng cũng dần bạc đi, thậm chí khiến cho mọi người cảm giác sẽ nhanh chóng biến mất. Điều này làm cho bọn người Hàn Lập ở trên công kích ngày càng mạnh hơn.
Việt Hoàng hừ một tiếng lạnh lẽo, không nói lời thứ hai, cho tay vào trong áo, lập tức một chiếc bình nhỏ màu xanh thẫm xuất hiện trong tay hắn.
Hắn nhanh chóng đổ ra một viên đan dược màu hồng to bằng quả long nhãn, lập tức mùi huyết tinh nồng đậm tỏa ra xộc vào mũi, đủ biết đây không phải là loại thuốc đàng hoàng gì. Việt hoàng không chút do dự bỏ viên đan vào miệng, tiện tay ném chiếc bình đi, không ngờ rằng trong đó chỉ có một viên đan dược này mà thôi.
Đan dược màu hồng vừa vào trong bụng của Việt hoàng thì xuất hiện sự tình làm Hàn Lập khiếp sợ.
Chỉ thấy vẻ mặt Việt Hoàng khẽ biến đổi, lớp huyết quang quanh thân hắn lập tức hồi phục, những vết thương trên người nhanh chóng biến mất với tốc độ mà mắt người có thể nhìn thấy. Chỉ trong nháy mắt, Hàn Lập đã thấy đại địch trước mắt trở nên khí định thần nhàn, dường như mọi thương thế cũng như pháp lực của hắn đã được phục hồi như trước khi hắn bị Thiên Lôi tử đánh trúng.