Ngọn hỏa diễm này cao đến sáu bảy trượng, cả người Thanh Văn bị biến thành một cây đuốc sống thật lớn, từ trên cao rơi xuống mặt đất, sau đó thảm thiết kêu lên hai tiếng liền hóa thành tro bụi, ngay cả một tia phản kháng đều không có.
Hàn Lập đang vạn phần kinh ngạc thì hỏa diểm cự điểu kia lại kêu lên một tiếng bén nhọn, quay đầu hướng hai cái quang kén còn lại, hung hăng đánh tới, kết quả tạo thành một luồng lửa cháy ngập trời bùng nổ tại hai cái quang kén, đảo mắt một cái đem hai Huyết thị còn lại vừa mới biến thân, phá kén đi ra, lập tức hãm nhập vào trong biển lửa.
Hàn Lập nhìn thấy rõ, huyết quang của hai cái quang kén trong ngọn lửa cháy rực khốn khổ ngăn cản được một tí liền tan rã không còn chút gì sót lại, đồng thời cũng hiện lên hai cái bóng mơ hồ, lắc lư vài cái liền bị luyện hóa không còn một mảnh.
Xem ngọn lửa có vẻ bình thường, thế nhưng lại có thể lợi hại như vậy, làm Hàn Lập kinh hãi không thôi. Đối với uy lực pháp bảo của tu sĩ Kết Đan kỳ lại có thêm nhận thức một cách rõ ràng.
Đám người Tống Mông ngoài việc đồng dạng đều cảm thấy kinh hãi giống như Hàn Lập, còn hiện thêm lên vẻ kinh hỉ trên mặt.
"Chân bảo này quả thật quá lợi hại!"
"Lần này có thể tiêu diệt tà giáo, hoàn toàn đều dựa vào Lưu sư huynh a."
Những người khác đều cực kỳ hưng phấn nói.
Xem ra bọn họ đều cho rằng, chỉ cần tiêu diệt đám Huyết thị này, tên Hắc Sát giáo chủ đang bế quan kia còn không dễ đối phó hay sao chứ? Dù sao bọn họ có nhiều tu sĩ Trúc Cơ kỳ như vậy, rõ ràng sẽ không dưới cơ một tên tà giáo như vậy.
Lưu Tĩnh nhìn thấy hỏa diễm do hỏa điểu bên dưới hóa thành đang dần dần biến mất không thấy đâu nữa, trong lòng cực kỳ đau xót, nhưng sau khi nghe được mấy lời tán tụng của mọi người, lại thấy tinh thần rung động!
"Đi thôi, chúng ta lúc này đã chậm trễ không ít thời gian rồi, cùng xông lên tiêu diệt Hắc Sát giáo chủ đi!" Lưu Tĩnh hào khí bốc lên, phất tay nói.
Những người khác nghe xong đều gật đầu đồng ý, liền bay xuống.
Hàn Lập mỉm cười, đồng dạng cũng muốn đi xuống với mọi người nhưng khi đảo mắt qua bên cạnh lại phát hiện vị Vương sư huynh kia đang hướng xuống phía dưới, nhìn chòng chọc một cái gì đó, thần sắc có chút cổ quái.
Điều này làm Hàn Lập ngẩn người ra một chút, không khỏi dõi theo ánh mắt của hắn, trên mặt đất ngoài tro bụi của tên Thanh Văn kia cùng với đồng môn sư huynh với vẻ mặt thương tâm đang thu thập di hài của đạo lữ ra thì nào có thứ gì đáng để chú ý?
"Vương sư huynh phát hiện được cái gì sao?" Hàn Lập nhịn không được bèn hỏi, trên mặt mang theo vài điểm hoài nghi.