Chân bảo muốn kích phát đích thật khó khăn hơn rất nhiều so với phù bảo bình thường, đó cũng là lí do vì sao Lưu Tĩnh cần người hộ pháp, hắn không muốn chết thảm giống như kết cục của vị sư muội kia, bởi vậy sau khi phóng ra một kiện pháp khí viên hoàn màu vàng bay quanh thân, lúc này hắn mới thực sự yên tâm khoanh chân ngồi xuống rót pháp lực vào Hỏa điểu Chân bảo.
Hồng quang của phù lục trên bàn tay Lưu Tĩnh dần dần đại thịnh, hỏa điểu trong tấm Chân bảo này càng bay lượn linh hoạt, tùy thời đều có thể bay ra khỏi phù lục, xem ra khi mà hỏa điểu có thể hóa hình bay ra chính là thời khắc kích phát Chân bảo thành công.
Hàn Lập đang trên mặt đất dây dưa cùng Băng Yêu tuy không biết rõ, nhưng cũng hiểu được đồng môn đang thi triển thủ đoạn khác, nhất thời trong lòng cũng cảm thấy yên tâm,hắn chỉ sợ mấy tên đồng môn này bởi vì khiếp đảm mà phủi mông rút lui,đến lúc đó một mình hắn không có cách nào cướp đoạt được thứ đang nằm trong tay Hắc Sát giáo chủ.
Một khi đã không cần phân tâm vào việc khác, Hàn Lập lúc này tâm thần hoàn toàn tập trung vào đối thủ trước mắt, với tu vi Trúc Cơ trung kỳ mà thi triển La Yên bộ vẫn là một gánh nặng không nhỏ đối với thân thể, không thể kéo dài cuộc chiến này, phải mạo hiểm dùng một kích toàn lực.
Hàn Lập đang cân nhắc, xem xét, trong khi đó một tay huy động ngân kiếm không ngừng chớp động, hướng Băng Yêu chèn ép đến mức thở không ra hơi, một tay còn lại vô thanh vô tức thò vào túi trữ vật lấy ra một vật, nhanh chóng quấn lên ngón tay vô danh.
Sau khi đã chuẩn bị xong, sát khí trong mắt Hàn Lập chợt lóe, hai tay hợp lại thành một thế hai tay cầm kiếm, đột nhiên chém thẳng ra một kiếm cực kỳ hung ác, tốc độ nhanh hơn rất nhiều so với tất cả các công kích lúc trước, khiến Băng Yêu không khỏi rùng mình, một mặt vội vàng lùi lại nhanh như tên bắn, một mặt giở đôi băng trảo trong suốt đặt chéo lên nhau đón đỡ.
"Keng" một tiếng, muốn Lập tức tạo khoảng cách với Hàn Lập, nhưng lúc này trên mặt Hàn Lập lại hiện lên một tia trào phúng.
Trong lòng Băng Yêu ngầm cảm giác không ổn thì Hàn Lập buông một tay cầm kiếm ra, đột nhiên lôi trở về.
Kết quả, thế bắn ra phía sau không hiểu vì sao lại đình trệ, tiếp theo liền bắn nhanh về phía Hàn Lập mà lúc này Hàn Lập đã dùng hai tay cầm kiếm trở lại, chuẩn bị một kích chém tới, trên mặt không chút biểu tình.
Băng Yêu thấy vậy, kinh hãi thất sắc, vội vàng liều mạng giãy giụa nhưng đã quá muộn, trong chớp mắt đã đến trước mặt Hàn Lập, ngân kiếm trong tay Hàn Lập thoáng rung lên, lóe lên vô số đạo ánh sáng màu bạc trùng trùng điệp bay đến, hai người nhanh chóng lướt qua nhau, sau đó thân hình bọn họ hiển lộ dưới ánh trăng, chính là Hàn Lập đang cầm kiếm đứng thẳng mà Băng Yêu đã ngã rầm xuống mặt đất.