Nhóm tu sĩ Hoàng Phong cốc vừa thấy cảnh này, sớm đã được nghe Hàn Lập nói nên còn không biết đối phương muốn làm gì nữa sao. Lập tức không khách khí dùng pháp khí, đạo thuật đánh vào bốn quang kén. Bọn họ đều biết, trước khi đối phương biến thân phá kén ra ngoài, mấy Huyết thị này chính là một tấm bia cố định, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Đáng tiếc đúng như lời Hàn Lập nói, mấy cái quang kén vô cùng chắc chắn, một cơn công kích như mưa to gió lớn qua đi, chúng nó vẫn bình yên vô sự, đứng sừng sững tại chỗ, không bị tổn hại tí gì.
Vẻ mặt bọn Lưu Tĩnh trở nên khó coi.
"Mọi người không cần nương tay, có tuyệt chiêu gì thì thi triển đi. Lúc này không làm được, đợi bọn họ biến thân đi ra thì hỏng hết." Lưu Tĩnh thần sắc kiên định quát lớn một tiếng.
Nói xong lời này, hắn lập tức thu lại pháp khí vừa nãy, lấy ra một tấm phù lục màu vàng, dùng hai ngón tay giữ lấy. Sau đó bắt đầu niệm niệm, trong tiếng chú ngữ thần bí, tấm phù lục này dần dần phát ra kim quang chói mắt.
Hàn Lập nhìn thấy thì trong lòng thất kinh. Mặc dù không biết tấm phù này có đẳng cấp gì, nhưng với tu vi Trúc Cơ trung kỳ của Lưu Tĩnh mà còn phải dùng đến khẩu quyết để khởi động thì thấy được nó tuyệt đối không bình thường.
Những người khác nhìn thấy thế, đều liếc nhìn nhau rồi thi triển thần thông của mình.
Trong đó làm người ta chú ý nhất là sư tỷ của Trần Xảo Thiến và Tống Mông. Bọn họ đều lấy ra một tấm phù bảo có vẽ đồ án pháp bảo. Rồi lập tức ngồi xuống ngưng thần khởi động. Một đoàn hào quang màu lam và màu xám phát ra từ trên tấm phù bảo của bọn họ, điều này khiến cho những người khác hâm mộ không thôi.
Phù bảo cũng không phải là mỗi một tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể dễ dàng có được. Có được vật này đủ để chứng minh nếu hai người này không phải có chỗ dựa là đại gia tộc thì bản thân cũng được trưởng bối sư môn rất yêu quý mới có thể làm chủ được vật ấy. Nếu không chỉ dựa vào bọn họ thì làm sao có kỳ ngộ đến như vậy chứ.
Những người khác hâm mộ cũng chỉ là hâm mộ, nhưng không muốn yếu thế nên hoặc là thi triển pháp thuật sắc bén, hoặc là lấy ra pháp khí thần diệu hơn, phát động một vòng công kích, lập tức hào quang tận trời, pháp khí bay tán loạn.
Mà Hàn Lập lại không sử dụng phù bảo, cũng không sử dụng "Cự Kiếm thuật" uy lực kinh người vừa rồi. Mà hắn chỉ sử dụng thủ đoạn đỡ sức nhất, hai tay nhẹ nhàng vung lên, mấy tiếng vật nặng rơi xuống mặt đất, trước người Hàn Lập liền có thêm bốn con Khôi lỗi thú.
Mấy con Khôi lỗi thú mở đôi mắt lạnh như băng ra, há cái mồm khổng lồ phun mấy cột sáng thật dài như pháp thuật bình thường, còn Hàn Lập thì đứng phía sau chúng nó, lợi dụng cơ hội khôi phục lại pháp lực tiêu hao vừa nãy.