Màn đêm vừa buông xuống, trên bầu trời tối đen của Hoàng thành liền xuất hiện một đám người Hoàng Phong cốc không mời mà đến.
Ngự khí đến trên tường thành tối mịt, Lưu Tĩnh cầm đầu liền liệc nhìn cái được gọi là cấm địa, trong lòng thoáng chần chờ một lát, nhưng vẫn hào khí vạn phần vung tay lên.
"Đi"
Thanh âm của hắn rất quả quyết, không hề có nửa phần do dự.
Sau đó liền xông tới trước tiên.
Những người khác thấy vậy liền hưởng ứng bám theo. Sự kiêng kị cấm lệnh của Thất đại phái đã sớm bị bọn họ vứt ra khỏi đầu.
Hàn Lập không xông lên phía trước, mà cố ý chậm lại một chút, bay ở đuôi đám người.
Điều này không phải là Hàn Lập có ý gì khác, mà là hắn đang yên lặng cảm ứng Điên đảo ngũ hành trận đã bố trí đêm qua.
Khi bay đến cách Hoàng Cung vài dặm, khóe miệng Hàn Lập hơi lộ ra một nụ cười thần bí.
Quá tốt! Đại trận vẫn còn tồn tại hoàn hảo. Dấu hiệu linh khí mà hắn âm thầm bố trí không bị ai làm hư tổn chút nào, điều này khiến cho Hàn Lập rất vui mừng.
Một lát sau, chín người bọn họ đã phiêu phù trên bầu trời của Hoàng Cung, từ trên nhìn thấy hết thảy Hoàng cung đại nội.
"Mọi người đã kỹ đây. Hành động lần này của chúng ta liền theo thực hiện kế hoạch đã định, chia binh làm hai đường. Một đường xông thẳng đến tẩm cung của Hoàng đế Việt Quốc, giải cứu khỏi tay Hắc Sát giáo, chỉ có như vậy mới có thể đề phòng đối phương chó cùng rứt giậu, dùng hoàng đế Việt Quốc uy hiếp chúng ta. Mà những người còn lại sẽ trực tiếp xông đến Lãnh cung nơi ở của giáo chủ Hắc Sát giáo, tập trung tiêu diệt đám Tứ đại huyết thị kia trước rồi nói tiếp, sau đó hai bên tập trung lại một chỗ, đối phó tên giáo chủ đang bế quan kia." Lưu Tĩnh trịnh trọng nói lại kế hoạch đêm nay một lần nữa, khiến những người khác nghe xong liên tục gật gật đầu.
Người đã sớm phân phối ổn thỏa, Chung Vệ Nương và Trần Xảo Thiến đi giải cứu Hoàng đế Việt Quốc. Lưu Tĩnh và những người còn lại thì trực tiếp đánh về Lãnh cung được Tứ đại huyết thị bảo vệ, Hàn Lập cũng ở trong số đó.
"Thất sư muội, Trần sư muội, hai người các muội phải cẩn thận đó." Trước khi chia tay, Lưu Tĩnh đặc biệt dặn dò một câu.
Hai nàng tự nhiên vâng dạ một tiếng rồi bay đi.
Không lâu sau, đã không một tiếng động biến mất trong đêm tối.
"Khi mọi người gặp những tên tu sĩ khác, không cần nương tay. Một khi những tên này có thể tự do đi lại trong Hoàng Cung thì khẳng định là người của Hắc Sát giáo. Chúng ta cũng nên ra tay để tạo chút cơ hội cho hai vị sư muội." Lưu Tĩnh quay đầu lại nói với mọi người một câu rồi trực tiếp ngự khí bay về phía Lãnh cung mà Hàn Lập nói.