"Không có, bảy, tám năm trước tại hạ đang giúp Mã sư huynh chăm sóc Dược viên, Huyết sắc thí luyện không phải là lúc đó sao? Trần Sư tỷ vì sao lại hỏi như vậy chứ?" Hàn Lập ngẩng đầu lên, trả lời thản nhiên, thậm chí trên mặt còn ra vẻ tốt hơn.
Trần Xảo Thiến "Xoát" một tiếng, vẻ mặt trở nên tái nhợt, cắn đôi môi đỏ mọng, gượng gạo nói:
"Không có? Nhưng ta nhớ là năm đó Hàn sư đệ đã ra ngoài một lần, thời gian dường như rất trùng hợp."
"Ồ, đó là lúc ta đang chuẩn bị cho Huyết sắc thí luyện, cho nên ra ngoài thu mua một ít pháp khí, phù lục. Nhưng không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì cả." Hàn Lập bình tĩnh phủ nhận nói.
Nghe thấy Hàn Lập nói thế, Trần Xảo Thiến không biết nói gì hơn. Chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chòng chọc Hàn Lập, làm cho hắn thấy nao nao trong lòng.
"Một khi đã như vậy, thì ta không còn gì có thể nói. Sư đệ ngươi có thể đi rồi, ta muốn một mình ở đây một lát"
Trên mặt Trần Xảo Thiến hiện ra vẻ thất vọng khó có thể phát hiện, nhẹ nhàng quay mặt sang một bên, trong thanh âm tràn ngập vẻ mệt mỏi.
Hàn Lập thấy thế, hít một hơi, biết bất kể là đối phương có tin lời này hay không thì vị Trần sư tỷ này sẽ không tiếp tục quấy rầy mình nữa.
Bởi vì ý tứ kính nhi viễn chi của hắn, vị sư tỷ này nên nghe ra mới đúng. Mà với tính cách kiêu ngạo của đối phương, tự nhiên sẽ không tiếp tục chủ động tìm hắn nữa.
"Sư tỷ, đã vậy ta xin cáo từ!" Hàn Lập khoanh tay lại, không hề dừng lại xoay người dời khỏi hoa viên.
Đợi cho thân ảnh hắn hoàn toàn biến mất, Trần Xảo Thiến mới xoay người lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía cửa, nhỏ giọng nói:
"Không phải ngươi thì còn có thể là ai chứ? Năm đó người trong cốc có thực lực này mà lại vừa vặn ra ngoài, cũng chỉ có ngươi thôi - Hàn sư đệ."
Nói xong lời đó, nàng duyên dáng đi đến trước một đóa hoa Mẫu đơn đang nở rộ, dùng ngón tay ngọc ngà nhẹ nhàng ngắt đóa hoa xinh đẹp ướt át xuống, để dưới mũi khẽ ngửi.
Theo mùi hương thơm ngát, cả người Trần Xảo Thiến chìm vào trầm tư.
Hàn Lập ra khỏi hoa viên, thở một hơi dài, lắc lắc đầu, liền bước nhanh về phòng khách.
Những người khác thấy Hàn Lập nhanh như vậy đã trở về, đều cảm thấy giật mình. Tuy nhiên ai cũng biết ý, không chủ động đi ra hỏi thăm việc này.
Cho dù có người cười nói vài câu về Hàn Lập và Trần Xảo Thiến nhưng hắn cũng không thèm để ý, cười cười, sắc mặt không đổi khác.