Buổi tối yên tĩnh, Hàn Lập lặng lẽ ra khỏi phòng, không hề chào hỏi ai, liền một mình ngự khí bay về phía Hoàng thành.
Hàn Lập đứng trên Thần Phong Chu, nhìn cánh cửa Hoàng thành khổng lồ tối đen như con quái vật trước mặt, mỉm cười, rồi trực tiếp bay qua.
Đối với Hàn Lập mà nói, cấm lệnh của Thất đại phái không cho bất cứ đệ tử nào tiến vào Hoàng thành mà nói hắn căn bản không coi vào đâu. Chỉ có điều lệ có lợi đối với hắn thì hắn mới tuân theo, nếu không bằng một câu nói đã muốn hạn chế tay chân của hắn, quả thực là quá hoang đường.
Hàn Lập từ trước đến nay không phải là một tên mù quáng nghe theo.
Khi Hàn Lập cười lạnh trong lòng thì người đã bay lên cao hơn trăm trượng ở trên bầu trời Hoàng Cung.
Dựa vào màn đêm tăm tối, Hàn Lập không một tiếng động đánh giá xung quanh, ánh mắt quét về phía khuất lấp vắng vẻ.
Bỗng nhiên mắt hắn sáng rực lên, liền bay về phía Ngự hoa viên mọc đầy trúc xanh.
Đứng ở phía trên của rừng trúc, Hàn Lập cẩn thận quan sát khắp nơi, sau đó mới thu liễm linh khí trên người, từ từ hạ xuống.
Hắn rất rõ ràng, mặc dù người của Hắc Sát giáo khống chế cả Hoàng Cung, nhưng không thể nào ở đâu cũng để người theo dõi. Hơn nữa cho dù có nhiều chỗ gác như vậy, hắn dựa vào khẩu quyết vô danh đã đến mức đại thành này cũng không sợ người của Hắc Sát giáo có thể phát hiện ra.
Huống chi từ trong miệng tên Tiểu Vương gia hắn đã sớm biết rõ mọi tình hình, vị trí bố trí các trạm gác bình thường của Hắc Sát giáo rồi. Cho dù bây giờ có thay đổi, chỉ cần không xông loạn vào một vài nơi quan trọng đề phòng nghiêm ngặt, thì Hàn Lập rất yên tâm.
Mà nơi đây chính là một góc thuộc Hoàng Cung bị người ta bỏ quên. Chẳng những trong rừng trúc đầy cành khô lá mục, mờ nhạt tản ra mùi hư thối, hơn nữa cành lá không có ai chăm sóc, nên cực kỳ rậm rạp.
Nhìn thấy diện tích rừng Trúc Cơ rộng hơn một mẫu, Hàn Lập lộ ra vẻ hài lòng.
Ngón tay của hắn bắt thủ ấn, thi triển một mảnh Cách âm kết giới, bao phủ cả rừng trúc vào bên trong. Sau đó vẻ mặt trịnh trọng lấy một lá trận kỳ cùng trận bàn trong túi trữ vật ra, chính là Điên đảo ngũ hành trận đã cải biến mà Tề Vân Tiêu tặng cho hắn.
"Có Điên đảo ngũ hành trận này, thì dù cho tên giáo chủ Hắc Sát giáo có lợi hại hơn nữa, cũng có thể cam đoan bất bại." Hàn Lập nhìn bộ pháp khí trong tay, lầm bầm tự nói.