Khi Hàn Lập quay đầu lại, cũng khách khí nói với thanh niên tuấn mỹ.
"Lục sư huynh cũng đến đây. Vì chuyện của tiểu đệ, thật sự là phiền toái cho sư huynh"
Vũ Huyễn lạnh nhạt "Ừ" một tiếng, không nói gì.
Hàn Lập cười cười, thực ra ngoài mặt không biểu hiện gì khác thường. Nhưng hắn rất rõ, từ sau chuyện của Đổng Huyên Nhi, vị Lục sư huynh này rõ ràng nhìn mình không thuận mắt.
Chẳng qua Hàn Lập sao lại để ý đến người này, tiểu nhân thật sự còn dễ đối phó hơn những tên Ngụy quân tử nhiều.
Nhưng trong mắt Lục sư huynh vẫn nhìn ra một tia khiếp sợ.
Dù sao lần trước khi Hàn Lập gặp hắn thì còn là Trúc Cơ sơ kỳ. Hôm nay mới một thời gian ngắn không gặp, Hàn Lập đã tiến đến Trúc Cơ trung kỳ, điều này làm cho Vũ Huyễn vẫn còn đang ở Trúc Cơ sơ kỳ kinh ngạc và ghen tị.
"Xin mời mấy vị sư huynh vào. Ta trước hết đi lấy trà ngon." Hàn Lập mời bốn người này vào phòng, mỉm cười nói, sau đó xoay người bước đi.
"Uống trà có gì phải gấp. Trước tiên nói một chút Hắc Sát giáo rốt cuộc có cao thủ gì đi? Ta sớm đã muốn cùng một ít tu sĩ Trúc Cơ Kỳ chân chính đại chiến một trận. Đáng tiếc khi ở bên cạnh sư phụ thì Lão nhân gia người tuyệt đối không cho phép ta giống như Bát sư đệ, có thể tự do giết chết đám tu sĩ của Ma Đạo. Nếu không ta không biết chừng cũng có thể giống như Hàn sư đệ, trong chém giết mà tăng lên cảnh giới" Tống Mông sau khi tiến vào trong phòng và ngồi xuống cùng mấy người kia, không đè nén được nỗi tò mò và khó chịu trong lòng, nên vội vàng nói.
Vị Tứ sư huynh này bình thường đối với người ngoài rất lạnh lùng, nhưng đề cập đến chiến đấu chém giết lập tức như thay đổi thành một người khác, trở nên rất hưng phấn.
"Nói bậy. Cảnh giới tăng lên có nghe nói là dựa vào việc chém giết tranh cường với người mà được đâu? Quan trọng nhất chính là phải dựa vào tu vi của bản thân, Hàn sư đệ sở dĩ tu vi tăng mạnh cũng là bình thường luôn luôn khổ tu mới có thể thành công như vậy." Tam sư huynh Lưu Tĩnh nghe Tống Mông nói thế liền không khỏi nghiêm mặt mắng Tống Mông.
Nghe xong lời đó, Hàn Lập cảm thấy kinh ngạc.
Không ngờ rằng vị Tam sư huynh này lại nói chuyện không lưu tình như vậy. Nghĩ đến với tính cách của Tống Mông, còn không lập tức nhảy dựng lên nói lại mới lạ.
Nhưng làm Hàn Lập trợn mắt há mồm chính là Tứ sư huynh của hắn chỉ cười ngây ngô vài tiếng, rồi không nói lời nào.
Khi Hàn Lập đang sợ hãi than thở trong lòng thì vị Tam sư huynh bỗng quay đầu lại, vẻ mặt ôn hòa nói với Hàn Lập: