Với tu vi Trúc Cơ trung kỳ của Hàn Lập, việc khởi động phù bảo có thể nhanh gấp mấy lần so với Luyện khí kỳ.
Một lát sau, phù lục màu xanh trên tay đã biến thành một cái thước ngọc màu xanh, dài khoảng vài tấc, tinh xảo lung linh, huỳnh quang lưu chuyển.
Mà lúc này pháp lực của Mông Sơn tứ hữu cũng đã tới cực hạn. Dưới những trảo đầy khí thế cực kỳ hung hãn của đại hán, Bạch Lân thuẫn như đang bị búa tạ nện, bắn ra ngoài, còn mấy người Mông Sơn tứ hữu thì cực kỳ mệt mỏi, khuôn mặt đều trở nên trắng bệch.
"Tiền bối, nhanh lên!"
Lão giả mặt đen thấy phù bảo của Hàn Lập xuất hiện dị tượng, không khỏi lo lắng, liên tục thúc dục
Hàn Lập không có thời gian để ý tới lão, mà ngay khi đại hán yêu hóa bị cột sáng đánh lui, liền lập tức cuồn cuộn truyền linh lực toàn thân vào thước ngọc.
Trong phút chốc, chiếc thước nhỏ lơ lửng trên tay phát ra hào quang màu xanh chói mắt, trong khoảnh khắc chia ra thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám… Chỉ trong chớp mắt đã hóa thành mấy trăm cái thước nhỏ giống nhau, đều phát ra tiếng gầm rú vây quanh Hàn Lập, không ngừng dao động.
Cảnh tượng kinh người này làm Mông Sơn tứ hữu nhìn thấy há mồm cứng lưỡi, nghĩ rằng đó là ảo thuật, dường như không dám tin vào mắt mình.
Hàn Lập không chút trì hoãn, sắc mặt đầy cẩn trọng chỉ tay về phía đại hán yêu hóa. Nhất thời, đàn đàn lũ lũ thước nhỏ kia như nước cuốn vỡ đê, cuồn cuộn kích tới.
Đại hán đầu bóng lưỡng mặc dù sau khi yêu hóa thì thần trí có chút không tỉnh táo, nhưng đối mặt với phù bảo công kích của Hàn Lập, dường như ý thức được sự bất ổn, mặt lộ vẻ sợ hãi, đột nhiên hồng quang hiện ra, toàn thân bắn về phía sau nhanh như sao xẹt, tốc độ cực kỳ mau chóng, không thua kém gì Thần Phong Chu.
Hàn Lập thấy vậy rùng mình, hơi chần chừ một chút, đối phương đã bỏ chạy cách xa cả trăm trượng, chỉ có thể thấy bóng dáng hắn đang chạy trốn.
Hít một hơi, Hàn Lập không truy đuổi mà chỉ tay một cái, triệu phù bảo thước ngọc về, lại trở thành phù lục màu xanh, nhẹ nhàng rơi xuống tay.
Không phải là hắn không muốn trừ hậu hoạn, nhưng uy lực còn lại của phù bảo thước ngọc này thực sự không còn nhiều lắm. Nếu dây dưa truy đuổi đối phương trong thời gian dài, Hàn Lập cũng không biết nó có chịu nổi nữa không. Mà nhân chứng sống đã tóm được trong tay, thế là ổn lắm rồi.
Mông Sơn tứ hữu thấy kình địch bị Hàn Lập dọa sợ chạy mất, trong lòng đều mừng rỡ, kéo nhau đứng dậy.