"Không thể tiếp, trốn mau!"
Vương tổng quản trên tay Hàn Lập cố nén đau, lớn tiếng hô, ý đồ muốn nhắc nhở tiểu vương gia.
Hiển nhiên, lời nhắc nhỏ của hắn đã chậm một chút.
Nghe thấy vậy, tiểu vương gia theo bản năng hơi nghiêng người, định tránh khỏi mũi kiếm xanh to lớn kia. Nhưng kiếm chợt biến đổi, nhẹ nhàng sượt qua bắp chân của hắn, hắc khí hộ thân lập tức bị chém tan, không còn chút tác dụng nào.
Kết quả là hai bắp chân bị cắt đứt lìa, tiểu vương gia kêu to một tiếng, hôn mê ngay tại chỗ.
Vị công tử cành vàng lá ngọc này mặc dù tâm kế hơn người nhưng từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ nếm trải đau khổ, đương nhiên không thể chịu nổi đau đớn như vậy.
Mặc dù vậy, cảnh này vẫn khiến Hàn Lập hơi hoảng, lúc đầu còn tưởng rằng vì lâu không dùng đến Thanh Nguyên kiếm nên sợ để sổng mất đối phương.
Đợi sau khi hiểu được sao lại như thế, Hàn Lập vừa giận vừa buồn cười tóm lấy hắn, bay về phía Mông Sơn tứ hữu.
Hàn Lập đại thắng, tâm tình rất khoái trá, nhưng cũng có chút buồn bực.
Ngay từ đầu, tiểu vương gia và Vương tổng quản đã khiến hắn có cảm giác nguy hiểm, vậy hai người này phải khó chơi mới đúng, không ngờ lại dễ dàng bị bắt như vậy. Chẳng lẽ linh giác thần bí của mình đã bắt đầu có sai lầm rồi sao?
Hàn Lập lắc đầu, nghỉ thấy có điểm kỳ quái.
Lúc này, phía xa vẫn còn mấy Hắc y tu sĩ ngơ ngẩn đứng nhìn, biết có ở lại đây cũng vô ích, sau khi liếc mắt nhìn nhau thì bỏ chạy tán loạn, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Hàn Lập không có ý định truy đuổi. Mấy kẻ này cũng giống như Mông Sơn tứ hữu, chỉ là phần tử ngoại vi, căn bản không đáng để đuổi giết.
Hắn vừa nghĩ, vừa trở về bên cạnh Mông Sơn tứ hữu, tùy ý ném hai gã tù binh trong tay ra, thản nhiên nói:
"Cầm máu cho chúng, còn phải lấy khẩu cung chúng nữa."
Thanh niên và lão Nhị trong Mông Sơn tứ hữu lập tức tiếp lấy hai người, không dám có chút chậm trễ.
Lúc này Mông Sơn tứ hữu không chỉ có biểu hiện kính trọng đối với Hàn Lập mà còn là nỗi kính sợ xuất phát từ nội tâm. Vừa rồi Hàn Lập đại triển thần uy đã để lại ấn tượng không thể phai nhạt trong lòng bọn họ.
"Tiền bối công pháp thật sự thông huyền, mấy người vãn bối đã được mở rộng tầm mắt!" Lão giả mặt đen nói, giọng đầy kính trọng.
"Không có gì, chỉ là chút tài mọn!"
Hàn Lập thấy thần sắc kính sợ của Mông Sơn tứ hữu, trong lòng cũng có vài phần đắc ý, nhưng lại ra vẻ không đáng nhắc tới, khiến cho mấy người này càng cảm thấy vị Hàn tiền bối trở nên cao thâm khó lường.