Hàn Lập nghe thấy thanh âm của tiểu vương gia, sắc mặt hơi đổi, có chút trắng bệch.
Nhưng khi hắn chậm rãi quay người lại, vẻ mặt đã khôi phục lại bình thường, không hề lộ vẻ gì kinh hoảng, ngược lại trên khóe miệng còn nhếch lên cười lạnh, mang theo ý lạnh lùng, nhìn những người của Hắc Sát giáo và tu sĩ Trúc Cơ kỳ đầu sáng bóng kia.
Vẻ trấn tĩnh của Hàn Lập cũng ảnh hưởng tới mấy người Mông Sơn tứ hữu. Trong lòng bọn họ thoáng yên ổn lại một chút, liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng bay về phía sau Hàn Lập, tạo thành thế giằng co với đám người Hắc Sát giáo.
"Là ngươi. Chẳng phải ngươi là người của Tần gia sao? Ngươi là Trúc Cơ kỳ?"
Tiểu vương gia vừa nhìn rõ mặt Hàn Lập, trong mắt tràn ngập thần sắc kinh ngạc. Mà người gầy gò đứng bên cạnh hắn tuy không nói gì, nhưng đồng dạng cũng lộ ra ánh mắt cũng ngạc nhiên.
Chỉ có đại hán đầu bóng lưỡng kia trừng mắt, nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, mặt lộ vẻ trịnh trọng, đột nhiên mở miệng nói:
"Cẩn thận một chút, người này là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, cảnh giới còn cao hơn ta một tầng. Chỉ sợ phải bố trí Hắc Phong trận trợ giúp mới có thể bắt được hắn."
Nghe đại hán đầu bóng lưỡng nói vậy, tiểu Vương gia không hề lộ vẻ lo lắng mà ngược lại còn có chút kinh hỉ, hỏi:
"Huyết Thị đại nhân! Theo lời ngài nói thì hiến kẻ này cho Giáo chủ huyết tế luyên công hẳn sẽ có hiệu quả sẽ tốt hơn."
Đại hán nghe thấy vậy, cười hắc hắc đáp:
"Đó là đương nhiên. Trước kia bắt được mấy tên tu sĩ đều chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ mà thôi. Tinh huyết của kẻ này khẳng định là tốt hơn hẳn so với mấy kẻ trước."
Được đại hán đầu bóng lưỡng xác nhận, tiểu vương gia quay đầu lại nhìn Hàn Lập với vẻ tham lam, đột nhiên cười ha hả.
"Tốt, tốt lắm! Mặc kệ các hạ rút cuộc đến đây làm gì, hôm nay đừng hòng mong sống sót rời đi."
"Bày Hắc Phong trận, động thủ!"
Tiểu vương gia vừa cười xong, sắc mặt trở nên lạnh lẽo, lớn tiếng quát.
Lập tức, những Hắc y nhân này đều rút trên người ra một cây cờ lớn màu đen như mực, bay nhanh tới vây quanh nhóm người Hàn Lập, hơn nữa còn bắt đầu huy động lá cờ trong tay.
"Các ngươi chỉ cần lập vòng phòng hộ là được, việc khác để ta xử lý hết." Hàn Lập sau khi thản nhiên nói với Mông Sơn tứ hữu một câu, thân ảnh đã trở nên mờ ảo, biến mất trong khoảnh khắc.