"Hay là Ngũ muội đã báo tin cho đối phương nên người trước đó đã chạy mất, hoặc giả có mưu đồ gì?" Trung niên nữ tử lộ ra vẻ lo lắng.
"Không, nếu đối phương thực đã đặt bẫy từ trước thì khi chúng vừa mới đến, chúng đã phát động rồi. Lúc đó chúng ta vẫn chưa hề có phòng bị gì."
Hàn Lập lắc đầu phủ định.
Những người khác nghe Hàn Lập nói vậy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không khỏi quay ra nhìn bốn phía. Quả nhiên không hề có gì khác thường phát sinh.
"Tiền bối, vậy phải làm sao bây giờ? Nên rút lui hay đợi ngày khác rồi hành động?"
Lão Nhị do dự hỏi.
"Trước tiên phải tìm Vương tổng quản để hạ thủ! Nếu hắn không có đó, vậy hủy hết mọi hành động, lập tức rút lui."
Hàn Lập lạnh lùng nói.
Nghe Hàn Lập nói vậy, Mông Sơn tứ hữu nhìn nhau, cùng yên lặng gật đầu.
Hàn Lập phóng pháp quyết thu lại kết giới, dẫn đầu đột nhập về phía khác của Vương phủ. Những người khác theo sát sau đó.
Chỗ ở của Vương tổng quản mặc dù không phải là lầu các như của tiểu vương gia, nhưng cũng độc chiếm một tiểu viện.
Khi đám người Hàn Lập tới gần, không ngờ thấy trong phòng có chút le lói ánh đèn, dường như người trong đó vẫn chưa đi ngủ.
Hàn Lập tính toán một chút, xem ra lần này sẽ không thất bại.
Nghĩ tới đây, Hàn Lập ra hiệu mọi người cẩn thận, lập tức vận dụng pháp quyết che giấu khí tức vô danh mới học được, linh khí trên người lập tức tiêu tan, liền trở nên giống như một phàm nhân bình thường.
Tiếp đó Hàn Lập lắc mình vài cái, đột nhiên xuất hiện bên tường căn phòng vẫn sáng đèn kia, dán lỗ tai vào nghe.
Bởi vì lần đó Vương tổng quản đã khiến Hàn Lập có cảm giác cực kỳ quỷ dị nên hắn không dám liều lĩnh phóng thần thức thám thính tình hình trong phòng, sợ bị đối phương phát hiện.
Hàn Lập nghe ngóng một hồi, sắc mặt biến đổi, lập tức nấp sau một cái cây rất lớn.
Việc này khiến Mông Sơn tứ hữu đang chăm chú nhìn cảm thấy ngạc nhiên, nhưng lập tức bên tai vang lên thanh âm của Hàn Lập:
"Cẩn thận một chút, tiểu vương gia cũng ở trong phòng. Mọi người cứ thế phối hợp hành sự."
Lời này lập tức làm mấy người rùng mình, không hẹn mà cùng nín thở, cẩn thận nhìn về cửa phòng, không dám phát ra chút tiếng động nào.
"Kẹt" một tiếng, cánh cửa mở. Một thanh niên mặc chiếc áo màu xanh nhạt đi ra, đúng là tiểu vương gia của Hinh vương phủ.
Chỉ thấy hắn sau khi quay đầu nói nhỏ với người trong phòng vài câu, liền đi vào trong viện. Cửa phòng liền đóng lại.