Một khi Hàn Lập đã nói như vậy thì lão giả tuy nghi hoặc đầy bụng nhưng cũng đành phải cho qua.
Không lâu sau, lão Nhị sắc mặt khó coi quay trở lại, quả nhiên không truy đuổi được vị Ngũ muội kia. Nhưng cũng may Hàn Lập đã nói trước chuyện đó nên mấy người này cũng không lo lắng về việc hắn sẽ tức giận.
Cùng lúc đó, trong một con ngõ tắt nhỏ cực kỳ chật hẹp, hẻo lánh của Việt Kinh có một bóng người nhỏ nhắn đang xiêu xiêu vẹo vẹo chạy về Nam khu, dưới ánh trăng nhàn nhạt nhìn ra đúng là nữ tử trẻ tuổi "Ngũ muội" với vẻ mặt bối rối kia.
Nàng ta vừa chạy, vừa không ngừng quay đầu lại nhìn về phía sau, biểu tình như sợ có người nào đó đột nhiên xuất hiện.
Tuy đại bộ phận pháp lực của nữ tử đều bị Hàn Lập chế trụ, nhưng cũng may người tu tiên thần thức vẫn còn tồn tại nên phát hiện phía sau không có người khác xuất hiện, trong lòng cuối cùng cũng yên tâm một ít.
May mắn là lúc thanh niên kia thả nàng đi thì có đưa cho nàng một cái Ẩn Nặc phù, nhờ đó mới có thể trốn đến đây.
Vừa trốn đi không lâu, nữ tử phát hiện trên bầu trời xẹt qua thân ảnh nam tử cao gầy, nàng nhanh tay lẹ mắt sử dụng tấm phù này, cuối cùng may mắn ứng phó được.
Lúc đó vị Nhị ca này của nàng không phải hướng về phía nàng đuổi theo mà chính là quay trở về Tần trạch. Như vậy nữ tử trẻ tuổi mới dám lớn mật chạy như điên trong ngõ nhỏ như thế.
Nơi nàng ta hiện tại muốn đi đến chính là một cái cứ điểm bí mật của Hắc Sát giáo tại Nam khu. Nếu đem tin tức tình báo, nơi ở của Hàn Lập kể lại rõ ràng cho cấp trên thì có thể lập được công lao không nhỏ! Từ đó nàng ta liền có thể từng bước tiếp cận gần thêm mộng đẹp Trúc Cơ.
Nhớ năm đó, nàng cùng vài tên khác cũng là ngoại vi đệ tử Hắc Sát giáo biểu hiện không tệ, sau khi kiến thức vị giáo chủ thần bí kia có thủ đoạn thần kỳ làm cho tu tiên giả Luyện Khí kỳ có thể Trúc Cơ, lập tức hoàn toàn quy phục Hắc Sát giáo, vì chính là hy vọng có một ngày lập được đại công thì có thể nhận được ân tứ của giáo chủ giúp tiến vào Trúc Cơ kỳ.
Theo như nàng ta biết thì đại bộ phận ngoại vi đệ tử cam tâm chịu cho Hắc Sát giáo sai khiến đều là ôm mục đích này, bởi vậy nàng thủy chung không cho rằng lựa chọn của mình có cái gì sai lầm!
Dù sao bằng vào tư chất của nàng, tu vi đạt đến mức này cơ bản đã là cực hạn. Nếu muốn tiến thêm một tầng, thậm chí Trúc Cơ thì nàng không có lựa chọn nào khác.
Cho nên tuy nghĩ thấy có chút tiếc nuối vài vị huynh tỷ kết bái kia của nàng nhưng một khi đã đi lên con đường này thì cũng chỉ có thể chặt đứt hết tình nghĩa. Bọn họ nếu bị bắt lại, bị huyết tế hay là lại tiếp tục bị khống chế thì chỉ có thể nhìn ý tứ của cấp trên. Nàng không định lại đi cầu tình, về sau liền một lòng vì con đường của chính mình mà sống.