Buổi chiều, trong phòng khách Tần phủ, Tần Ngôn đang đi qua đi lại không ngừng, sắc mặt thay đổi.
Sáng sớm hôm này, người hầu đem cơm cho Hàn Lập báo lại rằng hắn không có ở trong phòng, giống như một đêm chưa về.
Điều này làm vị này rất lo lắng, hắn không phải vì an nguy của Hàn Lập, mà là sợ vị bảo tiêu này đột nhiên không từ mà biệt! Nếu vậy Tần gia bọn họ làm thế nào ứng phó với sự gia hại của ma đạo đây?
"Tần Bình, đi xem Hàn thiếu gia đã trở lại chưa, một khi có tin tức phải nhanh chóng báo lại!" Tần Ngôn có chút nóng nảy phân phó nói.
"Dạ, lão gia." Tần Bình trong lòng trong lòng mừng thầm cung kính đáp. Sau đó,nhanh chóng từ trong sảnh chạy ra ngoài.
Theo ý riêng của hắn, Tần Ngôn càng quan tâm đối với vị Hàn thiếu gia này thì càng chứng tỏ hắn không có sai lầm. Xem ra thời điểm vinh quang của hắn tại tần trạch chỉ còn đợi từng ngày.
"Lão gia hà tất phải như vậy? Người trẻ tuổi ngẫu nhiên đi ra ngoài một chuyến cũng là chuyện thực sự bình thường, làm gì mà nóng nảy như vậy!" Vị Tam phu nhân mà Tần Ngôn sủng ái nhất lúc này cũng trong đại sảnh này, tuy miệng nói ra những điều giải vây cho Hàn Lập, nhưng trong thanh âm rõ ràng là có vị chua chát.
Cũng khó trách, từ sau khi Hàn Lập đến Tần trạch,vị đứng đầu Tần gia này luôn mang theo Hàn Lập nửa bước không rời. Nguyên trước kia phi thường sủng ái một ít Tần gia thiếu gia cùng tiểu thư nhưng bây giờ lại không hề để ý đến, trong số này còn có nữ nhân của thiếu phụ này, hôm nay nhịn không được, thái độ ghen ghét bốc lên.
"Hừ, nữ nhân biết cái gì?" Tần Ngôn đương nhiên nghe ra được ý tứ trong lời nói của Tam phu nhân. Nhưng trong lòng lão đều là sinh tử toàn gia, đâu thể để ý đến việc nhỏ như thế, sau khi trừng mắt liếc nhìn thì không còn quan tâm nữa.
Thái độ của Tần Ngôn như vậy, tự nhiên làm vị Tam phu nhân này càng nghĩ càng thấy ủy khuất, nhưng cũng biết vị phu quân này của mình ghét nhất nữ nhân huyên náo, ngang ngược nên đành phải cố nén oán khí này xuống cổ họng, không hề lên tiếng, trong lòng đối với Hàn Lập lại tăng thêm vài phần tức giận.
Chẳng biết qua bao lâu,Tần Bình bỗng nhiên sắc mặt tràn đầy vui mừng chạy trở về. Hơn nữa vừa tiến vào phòng liền lớn tiếng hô:
"Lão gia, Hàn thiếu gia đã trở lại, nhưng lại dẫn theo mấy khách nhân cùng nhau hồi phủ.Hàn thiếu gia hy vọng lão gia có thể an bài mấy người này trú chân ở gần chỗ của hắn."
Tần Ngôn vừa nghe nói thế, trong lòng đã yên ổn trở lại, chỉ cần vị đại thần này không phải không từ mà biệt, đừng nói là mang mấy bằng hữu, cho dù mang mấy chục người trở về lão cũng không có một câu oán hận.