"Hừ! Các hạ thân là tiền bối cũng không cần vũ nhục chúng ta như thế, có thủ đoạn gì cứ giở ra là được?" Lão Nhị dáng người cao gầy đột nhiên hướng về phía Hàn Lập lớn tiếng nói, một chút cũng không để ý đến tình cảnh mạng sống đang nằm trong tay hắn.
Điều này làm cho ba người khác rùng mình, bởi vì trong mắt bọn họ thì lão Nhị luôn luôn mưu tính rồi mới hành động, thật sự không phải là người xúc động như thế.
Tên thanh niên tuổi khoảng ba mươi, người đã thấy Hàn Lập có chút quen mắt, đầu óc liền chợt lóe, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, lập tức kinh sợ hướng tên cao gầy kêu to:
"Nhị ca, ngươi có ý tứ gì? Muốn chọc giận vị tiền bối này, rồi làm cho hắn giận dữ đem mấy người chúng ta giết hết hay sao".
Những lời này vừa ra đến miệng, không cần nói cũng biết lão giả mặt đen, nữ tử trẻ tuổi và Hàn Lập đều có chút ngẩn ra, chẳng biết vì sao hắn lại nói ra như thế.
Mà vị Nhị ca kia "Xoát" một cái, sắc mặt vô cùng tái nhợt, không biện giải câu nào.
"Tứ ca, ngươi điên rồi! Nhị ca làm sao muốn chúng ta chết" Nữ tử tuổi trẻ nghe xong, đã có chút sinh khí nên giải thích giùm cho người cao gầy.
Tiếp theo nàng lại quay đầu, bộ dáng muốn nói với lão giả mặt đen cái gì đó, nhưng ai ngờ đập vào mắt là một gương mặt cực kỳ âm trầm.
Trong lòng nàng nhất thời trầm xuống, không biết làm sao.
"Lão Nhị, có phải là bởi vì Tam muội còn ở trong tay bọn họ cho nên ngươi muốn tất cả mọi người đều chết để Tam muội được sống phải không?" Lão giả mặt đen lạnh lùng hỏi.
"Thực xin lỗi đại ca, các ngươi cũng biết thủ đoạn của bọn chúng, nếu tiết lộ phong phanh điều gì, Tam muội khẳng định sẽ chịu trăm ngàn tra tấn, sống không bằng chết, còn không bằng trực tiếp hồn phi phách tán" Lão Nhị cao gầy, rút cuộc vẻ mặt xấu hổ nói.
Nữ tử tuổi trẻ nghe vậy, sắc mặt vô cùng tái nhợt, môi động đậy vài cái nhưng điều gì cũng không nói.
"Hừ, cho dù tam tỷ là đạo lữ của ngươi, ngươi nhẫn tâm dùng tính mạng của ba chúng ta đổi lấy tính mạng của tỷ ấy hay sao?" Tên thanh niên ba mươi tuổi kia cực kỳ tức giận lớn tiếng gầm lên với lão Nhị.
"Lão Nhị, Tứ đệ tuy nói có chút nóng nảy nhưng không phải là không có đạo lý. Phải biết rằng năm đó năm người chúng ta kết bái, muốn đồng sanh cộng tử. Nhưng hiện tại ngươi vì ý riêng của mình mà cố ý hại chết mọi người, điều này nói như thế nào cũng không công bằng" Vị đại ca trong thanh âm tràn ngập vẻ thất vọng.