"Lão yêu quái nào, không có ai nói lời này!" Cô gái sắc mặt đại biến, vội vàng cười miễn cưỡng, cúi đầu thấp xuống, không dám liếc mắt nhìn qua.
Hàn Lập cười khẽ một tiếng, không có cùng tiểu cô nương này so đo, mà ánh mắt phát lạnh nhìn về phía lão giả.
Khuôn mặt của lão giả đồng dạng cũng kinh hoảng thất thố.
Hắn thực sự không biết lời nói vừa rồi Hàn Lập nghe được bao nhiêu, trong lòng âm thầm kêu khổ không ngừng, những từ ngữ được chuẩn bị kỹ trước kia cũng không dám nói ra.
"Không nghĩ tới tiền bối đã tới nhanh như vậy. Vãn bối còn tưởng phải đợi tối thiểu là hơn hai cảnh giờ nữa. Vãn bối sẽ đưa cho tiền bối quyển sách kia".
Lão giả dưới tình huống bất đắc dĩ, đành phải cố gượng tinh thần để ứng phó với vẻ bất thiện của Hàn Lập, vừa mở miệng liền rất thông minh lập tức đề cập đến quyển sách, hi vọng có thể làm Hàn Lập hạ lửa giận.
"Tốt, lấy đem qua đây" Ánh mắt Hàn Lập như đao kiếm sau khi nhìn chòng chọc lão giả một lát, rút cuộc lạnh lùng nói.
Điều này làm cho lão đem tâm trạng tạm thời trở lại bình thường, theo suy nghĩ của lão thì đối phương ít nhất sẽ không lập tức phát tiết tức giận.
Lão trong miệng vội vàng đáp lời, người liền hướng phòng bên cạnh đi đến. Mà cô gái kia thấy vậy thì cước bộ cũng động đậy muốn cùng đi nhưng bị hắn dùng ánh mắt chế trụ lại.
Cười nói gì đi chứ.
Nếu hai người đều rời đi thì không phải đã cố ý làm đối phương tức giận sao chứ. Sẽ làm cho đối phương nghĩ rằng ông cháu bọn họ muốn giở thủ đoạn, mà lão giả hiện nay đã hoàn toàn bỏ đi ý niệm không thực tế ở trong đầu, sợ sẽ làm Hàn Lập sinh ra hiểu lầm.
Cô gái chu cái miệng nhỏ nhắn, đành phải ở lại trong phòng, một câu cũng không dám nói, đứng tại chỗ với Hàn Lập.
Động tác lão giả cực kỳ khéo léo, đảo mắt đã cầm một cái hộp gỗ cũ kĩ bị hư hại đi đến, xem ra là quyển sách phải ở trong đó mới đúng.
"Tiền bối, công pháp thu liễm hơi thở của hai ông cháu ta chính là học được từ trong quyển sách này, xin mời tiền bối nhìn qua một chút, xem có điểm tác dụng nào hay không?" Lão giả đi vài bước đến trước Hàn Lập, vẻ mặt cung kính nói, nhẹ nhàng mở hộp gỗ, lộ ra một quyển sách bằng da màu vàng nhưng đã biến thành đen, rồi đưa cho Hàn Lập.
Vừa thấy sách này thì đã biết nó là một cổ vật niên đại rất lâu.
Hàn Lập nheo nheo mắt, sau khi nhìn vài lần quyển sách trên tay đối phương, liền gật gật đầu đón lấy nó.