Hàn Lập nghe đến đây đã hiểu được sơ qua.
Điều mà mấy người này nói là về chuyện ở Tu tiên giới Việt Quốc mấy năm nay liên tục có Tu sĩ mất tích.
Những người này giống như bị những tên sau màn bắt được, nhưng sau khi uy hiếp lại thả ra. Nghe khẩu khí của bọn họ thì bọn họ bị người khống chế, ép làm chút việc hại người.
Các ý niệm trong đầu Hàn Lập chuyển động cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã phán đoán ra việc này không dây vào là tốt nhất.
Dù sao những kẻ sau màn khiến nhiều Tu sĩ như vậy mất tích, mà đến tận hôm nay vẫn chưa tiêu diêu tự tại chưa bị phát hiện ra, chứng tỏ những người này rất giảo hoạt, tuyệt đối không hề tầm thường.
Hơn nữa một khi đã có thể khống chế được Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, vậy thì nói không chừng còn có Tu sĩ Kết Đan Kỳ giấu phía sau.
Mình chỉ là một Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nho nhỏ, ở cái biến cố này, không cần chuốc họa vào thân làm gì.
Hàn Lập đã có quyết định trong lòng, liền lập tức thu Thần thức trở về, không hề quan tâm đến đám Tu sĩ này nữa.
Những người này mặc dù đen đủi và đáng thương, nhưng hắn chẳng thân thích gì với bọn họ. Nên hắn chẳng dại gì mạo hiểm quản việc của bọn họ.
Chỉ có thể để bọn họ tự cầu phúc thôi.
Hơn nữa Thất đại phái bây giờ giống như lời mà lão già mặt đen phân tích đang toàn lực đối kháng với người trong Ma Đạo, căn bản không thể nào phân thân được. Cho dù Hàn Lập giúp họ báo tin, thì hơn phân nửa Thất đại phái cũng chẳng quản đến việc này.
Hàn Lập chỉ có thể lạnh lùng nghĩ như vậy.
Một khi đã không cần phân thần nghe chuyện người khác, Hàn Lập càng thả lỏng tâm tư ăn cơm. Chỉ thi thoảng làm ra vẻ như đang tò mò, chỉ vào mấy thứ kỳ lạ bên ngoài cửa sổ, hỏi Tần Bình cái này cái kia.
Tần Bình đương nhiên miệng năm miệng mười giải thích không ngừng cho Hàn Lập. Kể từ đó, cả bàn thức ăn hơn phân nửa vào trong bụng Hàn Lập, làm cho Tần Bình lè lưỡi mà nhìn. Thầm nghĩ vị Thiếu gia này của mình chẳng những có tinh lực hơn người, mà sức ăn cũng không nhẹ.
Lúc này, đám Tu sĩ bàn bên kia đã đứng dậy đi xuống lầu, bộ dạng lúc rời đi Hàn Lập thấy rõ, đều là vẻ mặt ủ rũ cúi đầu mà đi. Xem ra, ngay lập tức bọn họ không thể nghĩ ra được phương pháp gì tốt cả.
Nhìn thấy điều này, Hàn Lập ăn thêm vài miếng lớn, rồi để Tần Bình gọi người đến tính tiền.
Nhưng Tần Bình chỉ cười hì hì, lấy một tấm Yêu bài của Tần Bình trên người ra, huênh hoang đi xuống lầu.
Chỉ trong chốc lát, hắn liền lên lầu bẩm báo với Hàn Lập: