Tần Bình mặc dù là hạ nhân của Tần phủ, nhưng bình thường nếu ra ngoài mà đi xa đều đi xe. Đi bộ lâu như vậy, chưa bao giờ có.
Quả thực là gây sức ép không nhỏ cho hắn.
Tần Bình chỉ cảm thấy hai gót chân như đang phồng lên, đau đớn như bị kim châm vậy. Mà vì phải nói từ sáng sớm đến giờ, nên giọng cũng khàn khàn khó chịu.
Nhưng mà hắn nhìn thấy vị chủ mới của mình vẫn còn rất hưng phấn tiến đến trước một cửa hàng nhỏ bán đồ sứ, hết nhìn Đông lại nhìn Tây, lại đành phải nhăn mặt đau đớn đi tới, miễn cưỡng theo sau.
Dù sao chủ còn chưa kêu mệt, một kẻ Hạ nhân như hắn sao dám kêu khổ chứ.
"Ta hơi đói rồi, có phải là nên tìm một chỗ nào đó ăn trưa không?"
Khi Tần Bình vừa chạy đến bên cạnh Hàn Lập, thì thấy Hàn Lập quay lại nói một câu rất thành thật. Nhất thời làm Tần Bình kích động kêu đồng ý mấy tiếng liền, liền rất ân cần đề nghị đến một Tửu lâu nhỏ cách đó không xa dùng cơm là được, phóng đại mấy món ăn nổi tiếng của quán đó lên cao vút.
Hàn Lập trong lòng hơi buồn cười, nhưng trên mặt vẫn làm ra vẻ của một người chủ hiền lành. Lúc này đi theo Tần Bình đang không đợi được nữa đi vào một Tửu lâu hai tầng không quá lớn.
Lầu một là dành cho khách bình thường đến ăn cơm. Lầu hai mới là nơi dùng cơm của người có địa vị và thân phận một chút.
Tần Bình tự nhiên sẽ không làm Hàn Lập ăn ở lầu một. Tuy nhiên vẫn chú ý đến ý của vị chủ này.
Khách ở lầu hai cũng không có nhiều lắm, chỉ có ba bốn bàn mà thôi.
Có một bàn, lại có ba nam, hai nữ ngồi có vẻ như đang đối ẩm, thật sự hơi khiến người ta sốc.
Khi Hàn Lập bước vào lầu này thì tự nhiên cũng nhìn thấy bàn đó vào trong mắt. Vừa thấy làm cho Hàn Lập rùng mình, bởi vì năm người nam nữ này tất cả đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ có công pháp trụ cổ trên cấp mười, thật không tầm thường chút nào.
"Là người của Ma Đạo lục tông?" Hàn Lập đầu tiên nghĩ đến như vậy.
Hắn lập tức thu liễm linh khí quanh người. Hàn Lập vận dụng "Dẫn khí thuật" mà chỉ có Tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có thể học được, thu linh khí của mình vào trong cơ thể. Cứ như vậy, trong mắt đám tu sĩ kém mình đến bảy cấp này thì Hàn Lập không khác gì so với một phàm nhân bình thường.
"Thiếu gia, mời ngồi bên này!"
Tần Bình cố nén chân đau, dẫn Hàn Lập đến trước một cái bàn cạnh cửa sổ, còn dùng ống tay cẩn thận lau lau cái ghế vài cái, rồi mỉm cười mời Hàn Lập ngồi xuống đó.
Hàn Lập ra vẻ ngượng ngùng, vội vàng bảo Tần Bình cũng ngồi xuống.