Hàn Lập nghĩ nếu như nói tin tức hai mẹ con Mặc Thải Hoàn cho đối phương, vậy là được rồi.
Mặc Phương Vũ hỉ cần biết rằng mình còn có người thân còn sống trên đời đã là đủ rồi. Có lẽ nàng cũng sẽ không nhắc đến chuyện gặp hai mẹ con Mặc Thải Hoàn, dù sao, nàng rất hiểu thế sự.
Tiếp theo Hàn Lập liền nói qua chuyện đã gặp Mặc Thải Hoàn cho đối phương biết, khiến cho Mặc Phương Vũ nghe xong chút nữa mừng quá mà khóc.
Mặc Phương Vũ hiểu rõ, với thân phận người tu tiên của Hàn Lập, căn bản không cần phải nói dối một người con gái yếu đuối như nàng. Đối phương đã khách khí với mình như vậy, hơn phân nửa là vì duyên tình gặp mặt năm xưa.
Bởi vậy lúc này Mặc Phương Vũ rất vui mừng chắp hai tay lại trước ngực, âm thầm cầu nguyện một lát mới khôi phục bình thường.
Tuy nhiên khi đối mặt với Hàn Lập, rõ ràng nàng không còn cần phải lạnh lùng như vậy nữa.
Nàng hiểu rất rõ, nếu không được Hàn Lập ra tay giúp đỡ ở Yến Linh Bảo thì hai mẹ con Nghiêm Thị vẫn bị vây trong khốn cảnh.
"Cảm ơn Hàn công tử đã nói ra tin tức của Thải Hoàn và Tứ nương. Đây là tin tức rất tốt lần đầu tiên Phượng Vũ nghe được trong bảy tám năm qua" Mặc Phượng Vũ lấy lại bình tĩnh rồi từ từ nói.
Nhưng tiếp theo nàng không đợi Hàn Lập nói gì, liền nhắc lại:
"Mặc dù hai mẹ con Tiểu muội bọn họ không có việc gì. Nhưng giờ hạ lạc của Đại tỷ ta và mấy vị Di nương đều không rõ, hơn nửa đã trúng độc thủ. Mối thù này Phong Vũ không thể không báo cho các nàng. Nhưng Phượng Vũ sức trói gà không chặt, Hàn Sư đệ nhất định sẽ giúp ta chứ?"
Mặc Phương Vũ nói xong những lời này, thể hiện vẻ mặt rất yếu đuối. Hai mắt trong nháy mắt nhòe lệ, hiển nhiên là thương tâm phát khóc.
Hàn Lập thấy thế, vuốt vuốt mũi, cảm thấy đau đầu chẳng biết làm sao.
Hắn tưởng cho đối phương biết tin tức của mẹ con Mặc Thải Hoàn, thì sẽ không nóng lòng báo thù như vậy. Nhưng không ngờ rằng Mặc Phương Vũ vài năm không gặp lại trở nên chấp nhất đến như thế này.
Thật ra mà nói, nếu như hắn bảo giết một tên tu sĩ Luyện khí kỳ, điều này còn dễ dàng hơn so với việc hắn vô duyên vô cớ đi giết một kẻ phàm nhân.
Vì sau khi tiến vào Hoàng Phong Cốc, Hàn Lập cũng đã biết, hơn mười Châu phủ của Việt Quốc, sớm đã bị người của Thất đại phái và một số Đại gia tộc chia nhau hết cả.
Mỗi một thế lực lớn của thế tục ở trong một Châu phủ, chỉ cần có lịch sử lâu đời trên thế gian một chút, đều sẽ có tu sĩ ở nơi bí mật gần đó chú ý đến. Thậm chí còn có được tu tiên phái nào đó ở phía sau giúp đỡ.