Trong kinh thành, hình thành sự đối lập rõ nét so với khu phía Nam chính là khu phía Tây.
Cảnh tượng tương phản với hào sâu tường cao, tất cả phòng ốc của khu phía Tây đều loàng xoàng, bên trong là những người làm công việc tạp dịch thấp kém nhất, tiểu thương, người bán rong và người cùng khổ. Đương nhiên cũng có một bộ phận vô lại nhàn rỗi, chuyện gì cũng không làm, thêm người từ khu khác lạc đến cũng ở tại nơi này.
Mà cách tương đối xa khu phía Tây là khu phía Đông, ở đó có một ít phú thương đại hộ sống.
Mặc dù nhà những người này không có người làm quan nên không thể tiến vào khu phía Nam, nhưng nhà cửa to lớn được xây dựng nguy nga lộng lẫy. Tất cả đều không tiếc tiền để cho trạch viện của mình có thể ở phụ cận đứng đầu, chèn ép, ở trên những gia đình đại hộ khác.
Đương nhiên cũng có những trạch viện của những nhà có danh tiếng, người ở gần đó căn bản không thể nổi bật hơn được. Mấy cái đó chẳng những hơi thở phú quý và chiếm diện tích hơn xa kẻ khác, mà người ở trong đó còn là đại thương cự phú, gia tài vạn quan.
Ở một góc của khu phía Đông có một siêu cấp trạch viện, đó chính là Tần trạch, một nhà giàu có.
Diện tích chiếm hơn mười mẫu, làm cho người biết giá cả đất đai ở kinh thành không ai không há mồm cứng lưỡi cả nửa ngày.
Tần gia chẳng những phú khả địch quốc, lũng đoạn một phần tư sinh ý quặng đồng của Việt quốc, hơn nữa nghe nói gia chủ thần thông quảng đại, trong triều đều có quan to chuyên môn đứng ra nói chuyện cho bọn họ.
Hạ nhân của một nhà đại quý như thế, tự nhiên khí lực đầy mình, lời nói ra so với hạ nhân các trạch viện khác cũng lớn hơn rất nhiều.
Tên giữ cửa Tần Quý của Tần trạch chính là nghĩ như vậy.
Mỗi lần có người muốn đi vào Tần trạch cầu kiến gia chủ, vô luận thân phận là gì, có hay không có chức tước, tất cả đều đối với hắn – một tên hạ nhân nhỏ nhoi – khách khí vạn phần, không dám đắc tội với hắn tí nào.
Dần dần điều này làm cho hắn cơ hồ có cảm giác chính mình là đại nhân vật.
Bởi vậy, về sau mỗi khi có người nào đó đưa thiếp cầu kiến Tần gia, tự nhiên phải hiếu kính một chút. Nếu không hắn sẽ có sắc mặt khó coi, nói không chừng sẽ đặt qua một bên ba, bốn ngày mới thông báo.
Đương nhiên, nếu một ít nhân vật có thân phận cao quý đến cửa, hắn vẫn rất quy củ, hoàn toàn thể hiện bộ dáng có trách nhiệm mặc dù cực khổ, oán giận.
Đối với nhóm thiếu gia, tiểu thư hay ra vào, lại cực kỳ ân cần, chu đáo.
Cứ như vậy hắn thật đúng là làm cho nhiều chủ tử rất là vừa lòng, thậm chí có tin tức ngoài lề nói rằng tới đây còn muốn tăng cấp hắn lên làm quản sự những việc bên ngoài, có thể đi ra ngoài chưởng quản sinh ý nào đó. Tần Quý sau khi biết được, trong lòng lại càng cảm thấy ngọt ngào. Cảm giác đi đường nhẹ nhàng phiêu phiêu trong nhiều ngày.
Hôm nay hắn – Tần Quý đại gia – di chuyển ghế dài, nằm ở chỗ râm mát trước cửa lớn để tránh nóng. Sớm hôm nay gia chủ đã ra ngoài đi bàn việc kinh doanh, vài vị thiếu gia, tiểu thư cũng đã cùng với công tử bạn thân đến núi non phụ cận để du ngoạn, trong trạch viện hôm nay ngoại trừ vài vị phu nhân, chỉ có vị tiểu thư góa phụ đang sống.
Điều này có thể làm hắn thở ra một hơi, yên tâm nhàn nhã một chút.
Thời điểm khi Tần Quý đang được gió nhẹ man mát thổi qua, có chút mơ màng, bỗng nhiên truyền đến thanh âm rụt rè của một nam tử tuổi trẻ.