Cả đương sự Tân Như Âm ngay từ đầu cũng đồng dạng kích động.
Dù sao điều này có quan hệ với chứng bệnh lâu năm không dứt của nàng, nhưng sau khi thần sắc trên mặt thay đổi vài lần, nàng cắn cắn đôi môi đỏ mọng chần chờ nói:
"Tiền bối rút cuộc là có chuyện gì cần vãn bối hỗ trợ, thẳng thắn nói là được. Chỉ cần không làm trái đạo nghĩa cùng lương tâm, tiểu nữ tử nhất định sẽ đáp ứng."
Khi Tân Như Âm nói điều này, đôi mắt sáng trong suốt nhìn thẳng Hàn Lập, sợ hắn đề xuất một yêu cầu căn bản không thể đáp ứng được.
Hàn Lập thấy bộ dáng cẩn thận của cô gái này, không khỏi hiểu được, cười cười.
Điều này làm cho hắn nhớ tới tình hình khi mình mới bước vào con đường tu hành, đồng dạng cũng thật cẩn thận, sợ bước đi nhầm mà vứt bỏ cái mạng nhỏ.
"Tân đạo hữu không cần khẩn trương như thế, ta chỉ muốn đạo hữu giúp ta chữa trị một món đồ có liên quan đến trận pháp. Chỉ cần có thể phục hồi, ta sẽ đem linh thảo hai tay dâng lên." Hàn Lập thần sắc bình tĩnh nói, không tránh ánh mắt nhìn thẳng của đối phương, bộ dáng với lòng dạ thản nhiên.
Tân Như Âm sau khi nghe xong, có chút bán tín bán nghi.
Nhưng nàng cũng nhẹ nhang thở dài nhẹ nhõm, đồng thời dung mạo kiều diễm tỏa sáng nói:
"Nếu thật sự chỉ là thứ cần chữa trị, điều này đương nhiên không có vấn đề gì! Như Âm nhất định đem hết tài năng, sở học phục hồi, xin tiền bối yên tâm".
Thần sắc nữ tử này nguyên bổn là không nóng không lạnh, nay bỗng nhiên cười tươi, phong tư diễm lệ, làm Hàn Lập cũng không khỏi ngẩn ngơ, thoáng thất thần. Càng không cần nói vị Tề Vân Tiêu đã yêu nàng lâu năm, lúc này sớm đã bị nụ cười mà trở nên si ngốc, không thể thu lại.