Không có! Chỉ là lệnh đồ rất giống với một người bạn cũ của ta đã lâu rồi không gặp. Dị sắc trong mắt biến mất, khôi phục lại ánh mắt thanh lãnh.
Những lời này làm Hàn Lập trong lòng chua chát, có chút hương vị khổ đau.
"Ồ, như vậy thật đúng là xảo hợp" Lý Hóa Nguyên cười nói, liếc mắt trở lại dò xét Hàn Lập, nhưng trên mặt hắn vẫn bình tĩnh như nước, một chút khác thường cũng không lộ ra.
Mà sau khi các tu sĩ khác liếc mắt nhìn nhau, tuy tất cả đều toát ra vẻ mặt như vậy, nhưng thực sự nói rằng bọn họ có vài phần tin tưởng thì chỉ có trời mới biết.
Vị Nam Cung tiên tử này cũng biết lời ấy khó có thể làm cho người ta tín nhiệm, nhưng nàng không biện giải gì mà nhẹ nhàng bay đi, những người còn lại sau mấy lần nhìn Hàn Lập với thâm ý sâu sắc, mới hướng vợ chồng Lý Hóa Nguyên cáo từ.
Nụ cười trên mặt Lý Hóa Nguyên sau khi tất cả khách nhân đi rồi dần dần biến mất. Hắn nhíu mày, quay mặt qua Hàn Lập nhàn nhạt nói:
"Theo ta vào trong phòng, ta có điều muốn hỏi ngươi".
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng âm thầm kêu khổ, đành phải lên tiếng đáp lời. Mà vị thiếu phụ sư nương kia ôn nhu, an ủi Hàn Lập vài câu rồi cũng đi vào.
Khi Hàn Lập đi vào phòng khách thì Lý Hóa Nguyên đang ngồi ở trên ghế dựa, bộ dáng có chút đăm chiêu, thiếu phụ thì ngồi sát sao bên cạnh.
"Ngươi biết vị Yểm Nguyệt tông tu sĩ Nam Cung Uyển kia?" Lý Hóa Nguyên thấy Hàn Lập đi đến trước người, liền đình chỉ trầm tư, không quanh co, trực tiếp hỏi.
Hàn Lập nghe xong im lặng trong chốc lát, trong tâm khoảnh khắc cân đo đong đếm vài lần. Biết rằng tình huống bộ dạng khác thường của Nam Cung Uyển tất cả đều rơi vào trong mắt lão, căn bản không thể đại khái cho qua, nên đành phải gật gật đầu, thừa nhận nói:
"Đệ tử đích xác cùng Nam Cung sư thúc từng ngẫu nhiên quen biết".
Lý Hóa Nguyên nghe Hàn Lập dễ dàng thừa nhận như thế, cũng có chút ngoài ý muốn, thần sắc trên mặt nhất thời dịu đi.
"Sự việc như thế nào, có thể nói nghe được không?" Thiếu phụ nghe Hàn Lập nói thế, lòng hiếu kỳ trỗi dậy, không khỏi mở miệng hỏi. Vừa rồi Nam Cung Uyển thẳng thừng phủ nhận việc quen biết với Hàn Lập, nhưng hiện tại vị đồ đệ này nói rằng quen biết, trong này khẳng định có đoạn cố sự.
Mà Lý Hóa Nguyên nghe xong lời nói của phu nhân mình, liền gật gật đầu nhìn Hàn Lập, xem ra cũng muốn biết nguyên ủy việc này.
"Sư phó thứ tội, bởi vì chuyện này đề cập đến một ít việc riêng tư của Nam Cung sư thúc, mà đệ tử từng đáp ứng qua, tuyệt đối không đem sự tình tiết lộ ra ngoài, xin sư phó, sư nương lượng thứ" Hàn Lập đã sớm chuẩn bị tốt một lý do quang minh chính đại, cực kỳ uyển chuyển cự tuyệt.