"Chẳng lẻ nó muốn đem chúng ta bắt hết?" Chung Ngô sắc mặt có chút trắng bệch nói.
"Hừ!"
Tuyên Nhạc không hề lên tiếng, giương tay lên phóng bảy tám hỏa cầu về phía mạng nhện nơi cửa động.
"Phành Phành" vài tiếng, mạng nhện không hề bị tổn hao gì, ngay cả lưu lại một chút dấu vết cũng không có.
Lần này những người khác đều không khỏi sắc mặt đại biến, hiển nhiên bọn họ cũng hiểu được mạng nhện này không dể dàng gì phá được.
Trong lúc, vài móng vuốt của Bạch tri thù đột nhiên co lại, tiếp theo khẻ dùng một chút lực, cả thân hình trực tiếp vọt tới. Xem phương hướng chính là hướng đến Tuyên Nhạc.
Tuyên Nhạc sắc mặt trầm xuống, một tay lấy ra phù lục màu vàng hướng mặt đất nhấn một cái, nhất thời phù lục không tiếng động chìm vào lòng đất.
Tiếp theo một số tảng đá lớn cách đó không xa hướng tới nơi này bay lại, chuẩn xác là bay về phía bụng của Bạch tri thù, áp chặt vào đỉnh động, làm nó nhất thời không thể động đậy được
"Hay!"
Lữ Thiên Mông gặp phải cảnh này không khỏi ho lên một tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng.
Tiếp theo liền ném ra một cái túi da màu xanh biếc nhắm ngay Bạch tri thù bay đến, bên trong ẩn ẩn có chút ánh sáng mờ.
Lúc này, con tri thù (con nhện) ở trên đỉnh động gầm rú lên vài tiếng, vài móng vuốt trong bụng họp lại, vừa lúc ôm lây cột đá trên đỉnh, sau đó vận sức.
"Rắc ầm ầm" một trận vang lên, cột đá đó bị nó dễ dàng đập nát, vô số đá vụn rơi xuống.
Yêu thú rốt cục cũng đã khôi phục được tự do, thân hình rơi xuống, lập tức nằm ở đỉnh cột đá bị tổn hại kia, những con mắt nhỏ ở hai bên lóe ra lục quang, tựa hồ đã nổi giận.
Nó dừng lại trên cột đá một chút, lập tức hướng đến các tu sĩ đánh tới.
Nhưng vào lúc này, một cổ ánh sáng mờ theo túi da xuất ra, chuẩn xác bao lấy Bạch tri thù trên không trung, tiếp theo nhanh như chớp thu lại, yêu thú cũng tự động hóa nhỏ, được thu vào trong túi.
Bọn Hàn Lập ở một bên há miệng kinh hãi nhìn cảnh tượng này, một tri thù khó chơi như thế lại có thể dể dàng giam cầm như vậy? Thật sự là khó tưởng tượng.
Lữ Thiên Mông cũng có một bộ dạng vừa mừng vừa sợ.
Cái này chính là "Túi nhật nguyệt" uy lực rất lớn, cũng đã thu lấy không ít yêu thú, nhưng có thể thuận lợi thu thấy tri thù này vào trong đó cũng làm cho hắn ngoài ý muốn. Chẳng qua, cũng đã làm cho hắn mừng như điên trong lòng, nếu là tuần thục được một đầu yêu thú như thế thì thực lực cũng tăng không ít.
Nghĩ như vây, Lữ Thiên Mông dù có trầm ổn trở lại cũng không thể dấu được sự vui mừng trong ánh mắt. Hắn cũng đã có chút không đợi được, hướng về túi da kia gọi lại. Nhất thời vật ấy dưới cái nhìn chăm chú của mọi người chậm rãi bay về phía hắn.