Là một cái động thạc nhũ thông đi tám phía, tuy không biết rốt cuộc là lớn nhỏ như thế nào.
Hàn Lập sau khi đưa "Nguyệt quang thạch" xem xét xung quanh một phen, mới cho ra kết luận như vậy.
Tuy khi đường hầm bị sập xuống, ngay khi đất đá rơi xuống Hàn Lập cực nhanh tạo ra một vòng bảo hộ. Kết quả là mặc dù bị đất đá rơi xuống liên tục như vậy, chôn sâu dưới đất nhưng cuối cùng vẫn có đường sống.
Chẳng qua đường hầm rung động lớn như vậy thì cũng đã xảy ra biến đổi lớn nên Hàn Lập cũng không biết chính mình hiện tại đang ở nơi nào, cũng như không thể xác đinh được phương hướng một cách chính xác. Dưới tình huống bất đắt dĩ đành phải thả ra mấy con rối thằn lằn đi thăm dò, cho chúng đi khắp nơi hy vọng có thể tìm được đường ra.
Lúc này hắn đã hối hận rất lớn, ngày đó tại sao lại không học Thổ độn thuật, nếu không thì chỉ cẩn thi pháp một chút là có thể tự do đi lại trong đất rồi! Hôm nay sao còn phải đi theo khôi lỗ thú này từ từ mà mở thông đạo đi ra.
Ý niệm dùng pháp khí mở đường chỉ lóe lên trong đầu hắn mà thôi, tuyệt đối sẽ không thực hiện.
Dưới tình huống không rõ phương hướng cùng vị trí hiện tại của mình, tùy tiện lãng phí pháp lực cũng không phải là sự tình tốt gì, huống hồ nếu dưới lớp lớp đất như vậy mà sử dụng pháp khí thì nguy hiểm cực kỳ! Một thao tác không đúng sẽ lại bị chôn vùi xuống lần nữa.
Nghĩ như vậy, Hàn Lập liền khống chế vài con khôi lỗ thú, đem phạm vi xung quanh tra xét vài lần, sau đó mới lựa chọn phương hướng rời đi tốt nhất. Buồn tẻ liên tục mấy canh giờ, rốt cuộc cũng đi đến cái động thạc nhữ vô danh này, điều này làm cho Hàn Lập lòng không khỏi thả lỏng xuống.
Cảm giác được sống lại thật là tốt!
Hàn Lập quay đầu nhìn lại huyệt động mà mình đi ra, trong lòng khẳng định còn có những người khác cũng đang cố gắng bảo vệ cái mạng nhỏ trong đường hầm đổ nát đó. Nhưng có hay không tìm được đường thoát ra ngoài thì cũng thật khó nói.
Bởi vì tại một chỗ không hề có kẽ hở như vậy, thì cho dù là tu sĩ Trúc cơ kỳ cũng chỉ sợ kiên kì không lâu lắm, đệ tử Luyện khí kỳ thì lại càng dữ nhiều lành ít rồi.
Hàn Lập tuy may mắn nhưng trong lòng vẫn có chút buồn bực không thôi.
Bon họ sao lại khi tiến vào đường hầm không lâu thì đường hầm bị sụp đổ cùng với động đất nữa chứ? Chẳng lẻ là do người ma đạo làm trò quỷ? Hàn Lập cảm thấy tám chín phần mười là thật rồi.
Ngay lúc này ở trên mặt đất, người của ma đạo lập tức phá hư cái động khẩu, đem sơn động cùng với hết thảy phá hỏng đi.
Mà tại phía cao trên không trung kia, hoàng sam lão giả hướng sang cô gái mặc hồng y tiếc hận nói:
"Liên sư muội, chỉ một chút chuyện nhỏ như vậy, bọn chúng cũng đã bỏ chạy như chó nhà có tang thì cần gì phải vận dụng "Hám địa phù" kia chứ? Phải biết rằng đây là một trung cấp phù lục vô cùng hiếm có!"